Nữ Sinh Đồng Khánh Bây Giờ Là Em!

NHẤT LÂM " GOM TUỔI LANG THANG

PHÊ BÌNH TIỂU LUẬN — Viết bởi maivanhoan @ 15:37


           NHẤT   LÂM   " GOM   TUỔI   LANG   THANG"

        Hoàng Phủ Ngọc Tường trách " Thời gian sao mà xuẩn ngốc / Mới thôi đã hết một đời" còn Nhất Lâm thì tiếc " Một đời / phù phiếm chiêm bao / vừa hai mươi đó / ngọt ngào thanh xuân / Mà nay / bảy chục phong trần / trôi theo ngày tháng / tàn dần mộng xanh ...(Tuổi !).Vào dịp lên lão bảy mươi, Nhất Lâm ngồi "gom tuổi lang thang". Có thể xem Tiếng mưa ( NXB Thuận Hoá, 2007) ghi dấu một chặng đường đời, một chặng đường thơ của anh.
            Năm 54 tuổi, đang làm cán bộ thanh tra của ngành GTVT tỉnh Thừa Thiên - Huế, Nhất Lâm đột ngột làm đơn xin về hưu. Đơn của anh được cấp trên chấp nhận ( do nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm - nguyên phó Bí thư tỉnh uỷ ký). Kể từ đó anh như chim thoát khỏi lồng, thả sức nghiêng bầu gió trăng. Đã gần hai mươi năm nay người ta thường thấy một người đàn ông có mái tóc bạch kim xoã kín ngang vai, khuôn mặt phong trần, cặp mắt vừa cương nghị vừa đa tình đạp xe lang thang trên đường phố Huế. Đó chính là thi sĩ Nhất Lâm. Anh hay ngồi lai rai với những bạn làm thơ trẻ ở các quán cóc dọc vỉa hè đàm đạo văn chương, thế sự. Nhưng Nhất Lâm không chỉ lang thang mà anh còn miệt mài sáng tác. Anh làm thơ, viết tiểu thuyết, truyện ngắn, bút ký...Và bây giờ là thời điểm anh ngồi "gom tuổi lang thang", gom lại những cảm xúc, những chiêm nghiệm cuối đời . Tiếng mưa là tập thơ thứ tư và theo tôi là tập thơ chứa nhiều tâm trạng nhất của anh.  
           Phải cảm ơn ông trời đã cho Nhất Lâm "chân cứng đá mềm" để thi sĩ có thể rong chơi trên khắp mọi miền đất nước. Đến đâu anh cũng được bạn bè cưu mang. Ớn cuộc sống ở chốn thị thành thì anh Về núi "ăn măng trúc, mang le". Chán cảnh núi thì anh vào Eo Gió để ngắm : Biển dâng ngực trẻ mời nhau đến / trời thả mênh mang bủa lưới chờ". Từ giã Eo Gió anh lại : Tôi theo sông Đuống về Kinh Bắc / Bãi dâu xưa mẹ hái nuôi tằm / Gió sông Cầu giao duyên quan họ / Đêm hát chèo thành chuyện trăm năm... (Về Kinh Bắc). Mỗi dấu chân lưu dấu một chặng đường đời của anh : Dấu chân đi qua / rừng già / Mắt ta trong veo / màu lá / Dấu chân đi qua biển cả / Tóc ta muối trắng / phong ba... (Dấu chân). Mắt trong veo màu lá gợi sự trẻ trung, hồn nhiên của những tháng năm tuổi trẻ. Còn tóc muối trắng, phong ba vừa nói tuổi già vừa nói cuộc đời đầy biến động của anh. Từ những dấu chân cụ thể  anh chuyển thành những dấu chân mang tính khái quát, trừu tượng. Câu kết bài thơ  trĩu nặng suy tư : Dấu chân đi qua đời ta / Để lại khoảng trắng / mẹ già...Cái "khoảng trắng" ấy  gợi cho người đọc bao nhiêu tầng nghĩa. Phải hiểu và thương mẹ lắm Nhất Lâm mới viết được câu thơ trĩu nặng suy tư như thế. Và như muốn thu hẹp lại một phần cái "khoảng trắng" ấy nên hồi mẹ anh còn sống anh vẫn thường xuyên đạp xe từ Huế ra Quảng Trị để đỡ đần, chăm sóc mẹ. Với tôi, Dấu chân là một trong những bài thơ hay của anh.

 (Xem tiếp)

NGÀY MAI LÀ NÔ EN !

THƠ — Viết bởi maivanhoan @ 13:44

NGÀY MAI LÀ NÔ EN !


Em thả dòng tin nhắn
- Ngày mai là nô en !
Cách xa hàng ngàn dặm
Tưởng đang ngồi kề bên


Bếp lửa hồng vừa nhen
Cả đất trời ấm áp
Hàng cây đồng thanh hát
- Ngày mai là nô en !


Tôi gọi thầm tên em
Mà bốn phương đồng vọng
Chuông nhà thờ cứ gióng
- Ngày mai là nô en !

              
               Mai Văn Hoan
        (Trường Quốc Học Huế)


TRĂNG MÙA ĐÔNG

THƠ — Viết bởi maivanhoan @ 22:54

TRĂNG MÙA ĐÔNG


Đã đến tuần có trăng
Mà mây giăng mờ mịt
Mà mưa, mưa rã rít
Mà gió thốc lạnh lùng


Thương vâng trăng mùa đông
Vùi trong mưa và gió
Để không ai còn nhớ
Vầng trăng khuất sau mây


Bắt ngờ sao đêm nay
Trời bỗng nhiên quang đãng
Và vầng trăng tỏa sáng
Từ lúc nào không hay


Như quả chín hiếm hoi
Treo trên cây tháng chạp
Ánh trăng vàng bát ngát
Đằm mình trong hơi sương


Ngỡ gương mặt người thương
Xa lâu ngày mới gặp
Dịu dàng và thân mật
Ngại ngùng và xa xôi


Vẫn gương trăng ấy thôi
Đêm nay hơi tĩnh lặng
Đêm nay hơi lành lạnh
Thoáng một chút hững hờ


Tôi không còn bé thơ
Yêu trăng rằm tháng tám
Cái vầng trăng viên mãn
Giữa tháng ngày vô tư


Đi qua gió và mưa
Trăng đêm nay rất lạ
Chính tôi cũng không ngờ
Yêu vầng trăng se giá

            
      Mai Văn Hoan
  ( Trường Quốc Học Huế)


Bước ngoặt cuộc đời

TƯ LIỆU — Viết bởi maivanhoan @ 10:57

      Bước ngoặt cuộc đời

                                         Nhân ngày 20 - 11

         Một trong người thầy  đóng vai trò hết sức quan trọng  cuộc đời tôi là  thầy Lê Lợi (trùng tên với vị anh hùng ở đất Lam Sơn).  Các bạn tôi thường gọi một cách thân mật  "thầy Lợi".  Còn tôi thì gọi "cậu Lợi", vì thầy là cậu ruột của tôi. Thời mới ra trường, cậu tôi được phân về dạy cấp III Quảng Trạch (Quảng Bình). Đúng năm đó (1964) tôi thi đỗ lớp tám (tương đương lớp mười bây giờ) và được học môn lý với cậu (Xem tiếp)

ĐÔI ĐIỀU CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ

PHÊ BÌNH TIỂU LUẬN — Viết bởi maivanhoan @ 11:49


                       ĐÔI ĐIỀU CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ
    " GỬI NHÀ THƠ LÂM THỊ MỸ DẠ" CỦA TRẦN QUANG ĐẠO

Quảng Bình có võ tướng văn nhân
Nếu không có chị chỉ còn một nửa !

Chị vẫn còn giữ nguyên những nét năm nao
cá trên sông Kiến Giang ghen tuông quẫy lên bờ chết hạn
bởi mái tóc như sông.

Em đã nghe thao thức những tấm lòng
những viên gạch xếp hàng dài trong đội ngũ
rồi họ dong cờ trắng !

Bởi chị là Quảng Bình
chị nhìn thấy khoảng trời hố bom mà không ai thấy được
mọi người soi cùng ngưỡng mộ bao phần.

Bao nhiêu người yêu chị
yêu chất đàn bà, yêu sự cả tin
nhưng chị vẫn Quảng Bình mà không ai hiểu hết.

Em một mình hoang dại kiếp sau !

                                  16 - 9 - 2007

      Trần Quang Đạo là một nhà thơ quê ở Quảng Bình, hiện sống và làm việc ở Hà Nội. Anh là cây bút đa năng : làm thơ, viết tiểu thuyết, viết truyện dài nhiều tập, viết  phê bình tiểu luận...Những tập thơ mới đây của anh như Luân khúc, Ngọn cỏ thời yêu nhau,  Khúc biến tấu xương rồng...gây được sự chú ý của bạn được khắp nơi trong nước. Nhà thơ Hoàng Vũ Thuật đá có những nhận xét khá tinh tế về  "Biến tấu nghệ thuật trong thơ Trần Quang Đạo", in trên báo Văn nghệ. Thơ Trần Quang Đạo hàm súc, giàu chất suy tưởng, vì vậy mà việc tiếp nhận thơ anh không dễ dàng chút nào. Tôi phải đọc đi, đọc lại nhiều lần để có thể nắm bắt được ý tưởng mà nhà thơ muốn gửi gắm trong đó. Thú thật khi mới đọc hai câu thơ mở đầu trong bài Gửi nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ, tôi cũng hơi giật mình : Quảng Bình có võ tướng, văn nhân / Nếu không có chị chỉ còn một nửa. Và tôi cũng thầm nghĩ Trần Quang Đạo đã đề cao hơi quá đáng nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ.  (Xem tiếp)

CHẤT HUẾ TRONG “MÀU THỜI GIAN ”

PHÊ BÌNH TIỂU LUẬN — Viết bởi maivanhoan @ 11:27

CHẤT HUẾ TRONG "MÀU THỜI GIAN "

MÀU THỜI GIAN

Sáng nay tiếng chim thanh
Trong gió xanh
Dìu vương hương ấm thoảng xuân tình
*
Ngàn năm không lạnh nữa, Tần phi
Ta lặng dâng nàng
Trời mây phảng phất nhuốm thời gian
*
Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh
*
*    *
Tóc mây một món chiếc dao vàng
Nghìn trùng e lệ phụng quân vương
Trăm năm tình cũ lìa không hận
Thà nép mày hoa thiếp phụ chàng
*
*     *
Duyên trăm năm dứt đoạn
Tình một thủa còn hương
Hương thời gian thanh thanh
Màu thời gian tím ngát...

 Đoàn Phú Tứ

Đoàn Phú Tứ sinh ở Hà Nội, học ở Hà Nội và sống chủ yếu cũng ở Hà Nội. Nghiệp chính của ông là sân khấu. Ông có biệt tài viết kịch và diễn kịch. Về thơ, Đoàn Phú Tứ chỉ viết dăm bảy bài, nhưng theo nhận xét của Hoài Thanh thì "bài nào cũng có đặc sắc". Trong quyển Thi nhân Việt Nam chỉ duy nhất Màu thời gian của Đoàn Phú Tứ là được chọn bình một cách trọn vẹn. Ở bài viết này tôi chỉ xin bàn thêm cái chất Huế trong Màu thời gian.  (Xem tiếp)

NGUYỄN BÍNH VỚI “GIỜI MƯA Ở HUẾ”

PHÊ BÌNH TIỂU LUẬN — Viết bởi maivanhoan @ 09:23

              NGUYỄN BÍNH VỚI "GIỜI MƯA Ở HUẾ"


GIỜI MƯA Ở HUẾ
( Trích )

Giời mưa  ở Huế sao buồn thế !
Cứ kéo dài ra suốt mấy ngày.
Thềm cũ nôn nao đàn kiến đói
Giời mờ ngao ngán một loài mây.
Trường Tiền vắng ngắt người qua lại
Đập Đá mênh mông bến nước đầy
Đò vắng khách chơi nằm bát úp
Thu về lại giở gió heo may...

Chúng tôi hai đứa xa Hà Nội
Bốn tháng hình như kém mấy ngày
Lăn lóc có dư mười mấy tỉnh
Để rồi nằm mốc ở nơi đây
Thuốc lào hút mãi người ra khói
Thơ đọc suông tình hết cả hay
Túi rỗng nợ nần hơn Chúa Chổm
Ao quần trộm mượn túng đồ thay
Hàng xóm có người con gái lẻ
Ý chừng duyên nợ với nhau đây
Chao ôi ! Ba bốn tao ân ái
Mà đã tan tành một kiếp trai
Tôi rờn rợn lắm giai nhân ạ !
Đành phụ nhau thôi kẻo đến ngày
Khăn gói gió đưa sang xứ lạ
Ai cười cho được lúc chia tay ?
........
Hôm qua còn sót hơn đồng bạc
Hai đưa bàn nhau uống rượu say
Nón lá, áo tơi ra quán chợ
Trơ vơ trên bến nước sông đầy
Sầu nghiêng mái quán mưa tong tả
Chén ứa men lành, lạnh ngón tay.
........
Tỉ tê gợi tới niềm tâm sự
Cúi mặt soi gương chén rượu đầy
Bốn mắt nhuộm chung màu lữ thứ
Đôi lòng hoà một vị chua cay
........
Giời mưa ở Huế sao buồn thế !
Cứ kéo dài ra đến mấy ngày...
.........

             Nguyễn Bính

Huế nổi tiếng với núi Ngự, sông Hương, với những đền đài, lăng tẩm. Huế còn nổi tiếng về mưa. Cả nước ai cũng biết mưa Huế. Người Huế quá thấm thía cái mùa mưa của xứ sở mình. Người chưa đến Huế cũng nghe đồn đại về mưa Huế. Những người say mê văn học nghệ thuật còn được nếm mùi mưa Huế qua âm nhạc và thơ ca. Một trong những bài thơ khiến cho mưa Huế đã nổi tiếng càng thêm nổi tiếng là bài Giời mưa ở Huế của Nguyễn Bính.
 Khi chưa được đặt chân đến Huế tôi đã thuộc lòng: "Giời mưa ở Huế sao buồn thế! - Cứ kéo dài ra đến mấy ngày..." Và bây giờ, sau mấy chục năm dầm mình trong mưa Huế với bao kỷ niệm, với bao nhiêu thăng trầm, buồn vui tôi lại càng ngấm cái dư vị của bài thơ. Điệp khúc "Giời mưa ở Huế sao buồn thế - Cứ kéo dài ra đến mấy ngày" láy đi, láy lại đã phần nào diễn tả được những cơn mưa triền miên, dai dẳng, lê thê của Huế. Điệp khúc ấy tạo nên âm hưởng thật đặc biệt. Cảm giác tụ đọng, quanh quẩn, ẩm ướt, chán ngán cũng bắt đầu từ điệp khúc ấy. Trên cái nền mưa triền miên, dai dẳng, lê thê rả rích... là tâm trạng tha hương của thi sĩ.Đọc toàn bộ thơ của Nguyễn Bính trong đó có Giời mưa ở Huế tôi có cảm tưởng ông đúng là người mà trời sinh ra để làm thơ. Thơ đến với ông một cách tự nhiên. Mỗi lần ông hạ bút là như “có thần”. Cùng với Lưu Trọng Lư, Nguyễn Bính đã góp phần khai sinh dòng thơ về mưa Huế. Cho đến nay đã có hàng trăm bài thơ viết về mưa Huế. Nhà thơ Hải Bằng in hẳn một tập thơ về mưa với trên 200 bài tứ tuyệt. Phùng Quán thì muốn “tan thành cơn mưa Huế” để “xối xả xuống những nơi nào em đã đặt chân”... Mỗi nhà thơ đều có những cách nói, những phát hiện thú vị sâu sắc về mưa Huế! Nhưng đọng lại dai dẳng nhất trong ký ức của tôi vẫn là Giời mưa ở Huế của Nguyễn Bính. Còn nhớ, lúc tôi đang trú trên căn phòng “như tổ chim treo” ở trường Đồng Khánh, trong những đêm mưa rả rích, khi hơi men đã ngấm, Hải Kỳ - bạn tôi - rưng rưng đọc Giời mưa ở Huế... tôi, Ngô Minh, Hoàng Vũ Thuật, Đỗ Hoàng... cùng đọc theo như một dàn đồng ca. Rồi những chiều Bến Ngự “sầu nghiêng mái quán mưa tong tả” đã biết bao lần chúng tôi:
Tỉ lệ gợi tới niềm tâm sự
Cúi mặt soi gương chén rượu đầy
Bốn mắt nhuộm chung màu lữ thứ
Đôi lòng hòa một vị chua cay
Những câu thơ như thế chỉ cần đọc lên là đã “nổi da gà”. Nó ngấm vào lòng, vào tim, vào gan như những li rượu mạnh, nhất là đối với những ai có cùng tâm trạng tha hương như tác giả. Thi sĩ “Lăn lóc có dư mười mấy tỉnh - Để rồi nằm mốc ở nơi đây”... Chỉ xét về phương diện sử dụng từ ngữ thì Nguyễn Bính cũng rất xứng đáng bậc thầy. Phải là người “đi khắp thiên hạ mòn gót giày, gãy bánh xe”; phải lăn lóc có dư mười mấy tỉnh”, phải “giang hồ quen thói vẫy vùng” như Nguyễn Bính mới cảm thấy như mình đang bị mốc meo trong sự bủa vây dai dẳng của mưa Huế. Chỉ với hai từ “nằm mốc” mà tác giả vừa diễn tả được những trận mưa triền miên ở Huế vừa biểu lộ tâm trạng chán ngán và nỗi thèm khát được xê dịch của mình.
Nguyễn Bính khi buồn chán thường giải khuây bằng thuốc lào. Trong hồi kí của mình, Vũ Hoàng Chương có kể lại chuyến lên Bắc Giang gặp Bàng Bá Lân: “Chủ mời khách cùng ra đường đi dạo một lát cho tiêu cơm, đến cầu sông Thương sẽ quay về ngủ còn sớm chán. Chàng Tô (Tô Hoài) thì mãn ý quá, nhà văn thư sinh này chỉ phiêu lưu theo kiểu Dế Mèn... Còn Nguyễn Bính thì hận lắm. Đi khắp thiên hạ... để tìm tri kỷ mà tri kỷ lại bảo dạo phố rồi về ngủ sớm hỏi có ức không? Thế rồi lỉnh kỉnh suốt đêm ấy, Bính cứ ngồi hút thuốc lào hoài...”. Giờ đây, “nằm mốc” ở Huế trong sự bủa vây của những cơn mưa triền miên thi sĩ lại tìm đến với điếu cày: “Thuốc lào hút mãi người ra khói!” Câu thơ đọc lên nghe như chơi, như thuận miệng nói đùa cho vui, một kiểu bông phèng tự giễu mình. Nguyễn Bính đâu cố gồng lên làm cho mới, cho lạ để lòe thiên hạ. Thế mà đó lại là một trong những câu thơ hết sức lạ của thi sĩ. Hút thuốc lào đến mức “người ra khói” tôi chưa từng nghe ai nói như thế cả. Trước đó, tôi chẳng để ý lắm về cách nói này. Phải đến hôm quan sát Phùng Quán rít điếu cày và khoan thai nhả khói, tôi mới thấy hết cái tài của Nguyễn Bính. Khói thuốc huyền ảo như từ tóc, từ râu Phùng Quán tỏa ra. Nguyễn Bính buồn rít liên miên, hết điều này đến điếu khác... Thế mà Trường Tiền vẫn “vắng ngắt người qua lại”, Đập Đá vẫn “mênh mang bến nước đầy...”. Một chút tơ vương với cô hàng xóm cũng không thể làm cho thi sĩ khuây khỏa nỗi niềm chán ngán của mình:
Tôi rờn rợn lắm giai nhân ạ!
Đành phụ nhau thôi kẻo đến ngày
Khăn gói gió đưa sang xứ lạ
Ai cười cho được lúc chia tay?
Quá khứ nặng nề, u ám hiện ra trước mắt thi sĩ: gia đình ly tán, anh em phiêu dạt, người cũ thì “vung vãi ân tình khắp đó đây”. Thi sĩ cay đắng nhìn lại quãng đời vừa qua của mình và chua chát rút ra kết luận “sòng đời thua nhẵn cả thơ ngây!”. Hiếm có bài thơ nào của Nguyễn Bính giúp chúng ta hiểu về tính cách, cảnh ngộ, thân phận... của nhà thơ như Giời mưa ở Huế. Mưa Huế đã gợi lên bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu tâm trạng.  Giời mưa ở Huế là lời tự thú hết sức thành thực của thi sĩ.
Nguyễn Bính chinh phục và tìm được sự đồng cảm rộng rãi đối với độc giả các thế hệ không chỉ bằng cái biệt tài trời phú mà còn ở sự chân thành rất mực của mình. Mưa Huế thật buồn, dai dẳng và lê thê... Nhưng nếu không có mưa Huế chắc gì chúng ta đọc được những lời “tự thú” của bao nhiêu thi sĩ. Các thi sĩ, trong đó có Nguyễn Bính phải biết ơn mưa Huế! Cùng với sông Hương, núi Ngự, cùng với những đền đài lăng tẩm, cùng với màu tím của nữ sinh Đồng Khánh ngày xưa... mưa cũng đã góp phần làm nên nét riêng của Huế và trở thành nguồn cảm hứng độc đáo của thi ca.


                                                    Mai Văn Hoan                         ( Báo Văn nghệ 21 - 9 - 2002 )



PHÙNG QUÁN NHẦM LẪN HAY HOÀNG THÁI SƠN NHẦM LẪN ?

PHÊ BÌNH TIỂU LUẬN — Viết bởi maivanhoan @ 18:04

 PHÙNG QUÁN NHẦM LẪN HAY  HOÀNG THÁI SƠN NHẦM LẪN ?

          Trong bài viết "Về một bài thơ của Phùng Quán" đăng ở Tạp chí Thơ số 3 ( 2008) và đăng lại trong Tạp chí Nhật Lệ số 160 ( tháng 7 - 2008) Hoàng Thái Sơn cho rằng khi sáng tác bài thơ Hoa sen, Phùng Quán đã có "sự nhầm lẫn rất hồn nhiên". Vì thế nhà văn Hoàng Thái Sơn phải đưa hết tài cán của mình để
 "minh oan cho hoa sen và trả bài ca dao của hàng triệu người về chủ nhân của nó".  Tôi đã đọc đi, đọc lại bài viết của  Hoàng Thái Sơn mà lòng cứ băn khoăn : không biết anh Phùng Quán nhầm lẫn hay chính nhà văn Hoàng Thái Sơn nhầm lẫn ? (Xem tiếp)

CÂY LỘC VỪNG

THƠ — Viết bởi maivanhoan @ 22:06

CÂY LỘC VỪNG


 Tưởng nhớ hương hồn cậu Đào Duy Anh




Nhà cậu có cây lộc vừng
Hoa buông từng chùm đỏ thắm
Mỗi lần cháu đi ngang qua
Cứ muốn dừng chân nhìn ngắm


Năm nay  có gì lạ lắm
Lộc vừng không thấy ra hoa ?
Lá cứ  nối nhau rơi rụng
Lặng nhìn, lòng cháu xót xa


Ngờ đâu đó là điềm báo
Cháu không tin được, cậu ơi !
Hôm qua, cậu đang cười nói
Hôm nay, vắng bóng cậu rồi !


Hoàng hôn ngang qua nhà cậu
Tìm quanh chẳng thấy lộc vừng
Bên kia dòng sông An Cựu
Từng chùm hoa đỏ rưng rưng...


                  Mai Văn Hoan
     ( Trường Quốc Học Huế )


NGÔ MINH – “NGƯỜI CỦA CÔNG CHÚNG”

PHÊ BÌNH TIỂU LUẬN — Viết bởi maivanhoan @ 15:05

    NGÔ MINH - "NGƯỜI CỦA CÔNG CHÚNG"

      Ngô Minh là một trong những nhà văn Việt Nam ở Huế được Đài truyền hình Cáp Việt Nam chọn giới thiệu tới 45 phút trong chương trình "Người của công chúng" . Tôi cũng được mời nói đôi lời về anh. Với tôi, Ngô Minh là người làm việc "tới số" và chơi cũng... "tới số" !
    (Xem tiếp)

NÉN NHANG MUỘN MÀNG

VĂN — Viết bởi maivanhoan @ 21:09

 NÉN NHANG MUỘN MÀNG VIẾNG PHẠM XUÂN TUYỂN

       
       Sáng 8 - 5 - 2008, ghé quán  26 Lê Lợi ( trụ sở Hội Văn nghệ Thừa Thiên Huế) ngồi uống cà phê với hai nhà thơ Kiều Trung Phương và Ngàn Thương, tôi vô cùng sửng sốt khi Ngàn Thương cho biết người suốt đời đi tìm chân dung Hàn Mạc Tử là anh  Phạm Xuân Tuyển đã mất cách đây gần 7 tháng tại Phan Thiết. Và cũng ngay buổi chiều hôm ấy, khi đứng chờ cậu con trai lục tìm sách cho thuê ở một quán nhỏ trên đường Ngô Quyền bỗng gặp người bà con với Phạm Xuân Tuyển, tôi chưa kịp hỏi thì chị đã nói cho tôi biết sơ qua về đám tang của Phạm Xuân Tuyển. Sự trùng hợp một cách ngẫu nhiên hay có ai xui khiến ? Tự nhiên tôi nhớ đến mấy câu thơ của Hàn Mạc Tử trong bài Trút linh hồn : Ta trút linh hồn giữa lúc đây / Gió sầu vô hạn nuối trong cây / Còn em sao chẳng hay gì cả / Xin để tang anh đến vạn ngày ! Phạm Xuân Tuyển ra đi thật lặng lẽ. Anh giã từ cõi thế đã gần bảy  tháng nay  mà tôi vẫn "chẳng hay gì cả". Tôi cố hình dung đám tang của anh ở phường Đức Nghĩa, thị xã Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận : một vài người thân của anh, một vài bạn bè văn nghệ quý mến anh, bà con lối xóm...ngậm ngùi đưa anh về nơi an nghỉ cuối cùng...Và biết đâu trong đoàn người đưa tiễn đó có cả hương hồn thi sĩ Hàn Mạc Tử ? Nghe nói thể theo nguyện vọng của anh trước khi mất, tang lễ của anh được cử hành hết sức trang nghiêm theo nghi thức nhà thờ mặc dù gia đình anh là gia đình Phật tử. (Xem tiếp)

ĐÙA VỚI LÃNG DU 22 ( Tiếp )

THƠ — Viết bởi maivanhoan @ 09:16



Bài IV


" Sương chiều nhuộm tím bến Tương Tư"
Thôi gảy làm chi khúc tạ từ
Thượng uyển chập chờn đôi bướm lượn
Tịnh Tâm văng vẳng cặp chim gù
Trời đất hát hò vui... lảo đảo
Núi sông nhảy múa sướng... ngất ngư
Cho dẫu dương gian là cõi tạm
Tình ta còn mãi đến thiên thu !


Bài V


Tình ta còn mãi đến thiên thu
Vó ngựa thời gian hất bụi mù
Thương hải tang điền chim vẫn hót
Nương dâu bãi biển vượn còn đu
Vai sát kề vai nâng chén tạc
Môi áp kề môi uống chén thù
Tay nắm trong tay hồn ngây ngất
" Ngự Bình nghe gió hát lời ru"

Bài VI


" Ngự Bình nghe gió hát lời ru"
Cứ mặc cho ai oán với thù
Thù oán ngày đêm phiền lòng dạ
Yêu thương hôm sớm thỏa tâm tư
Ai muốn lừng danh người cái thế ?
Ai ham nổi tiếng kẻ chân tu ?
Ta chỉ ước ao như Xuân Diệu
Mãi mãi " si tình đến ngất ngư " !


Bài VII

Mãi mãi "si tình đến ngất ngư"
Cái nết yêu đương chết chẳng chừa
Bướm bướm ong ong trăm người ghét
Oanh oanh yến yến vạn người ưa
Thiếp nhớ quân vương đùa hay thật ?
Quân vương mong thiếp thật hay đùa ?
Ranh giới thật - đùa như sợi tóc
Đùa mà hóa thật - lạ lùng chưa !




Bài VIII


Đùa mà hoá thật - lạ lùng chưa !
Tháng ngày thoăt thoắt tựa thoi đưa
Sáng tóc còn xanh, chiều điểm bạc
Trưa trời đang nắng tối tuôn mưa
Người đời thường nói điều khôn - dại
Thiên hạ hay bàn chuyện được - thua...
"Thiếp với quân vương ngàn vạn kiếp
Chuyện tình viên miễn tạc thiên thư " !


ĐÙA VỚI LÃNG DU 22

THƠ — Viết bởi maivanhoan @ 09:28

ĐÙA VỚI LÃNG DU 22

I


Văng vẳng đâu đây khúc tạ từ
Chừng như trời đất cũng ưu tư
Sông Hương bỗng chốc sương lãng đãng
Núi Ngự phút giây khói mịt mù
Ai thả hoàng hôn ? Trời đấy hả ?
Ai gảy cung đàn ? Đất đó ư ?
Kiếp này chẳng lẽ xa nhau mãi ?
Đợi đến bao giờ mới tàn thu ?


II


Đợi đến bao giờ mới tàn thu ?
Cho lòng vơi bớt mối tương tư !
Gác tía xiêm y bay thả thướt
Lầu son sáo trúc lượn vi vu
Đất không còn hát bài li biệt
Trời chẳng còn ca khúc tạ từ
Thiếp mãi mê chơi cùng Nhật Nguyệt
Trẫm mặc sức đùa với Lãng Du !


III 


Trẫm mặc sức đùa với Lãng Du
Cùng nhau rảo bước cõi thiên thu
Đào Nguyên sánh bước xem hoa nở
Bồng Đảo kề vai ngắm vượn đu
Ở chốn hồng trần hư mà thực
Trong cõi vô thường thực mà hư
Hư thực, thực hư thì cũng thế
"Sương chiều nhuộm tím bến Tương Tư"...


ĐÙA VỚI LÃNG DU 21

THƠ — Viết bởi maivanhoan @ 10:28


ĐÙA VỚI LÃNG DU 21

Hương buồn giờ lang thang
Hồ Gươm sương huyền ảo
Tháp Rùa hay ốc đảo
Giữa phố phường đua chen ?


Ôi giá được cùng em
Vai kề vai sánh bước
" Mặc cuộc đời xuôi ngược
Mặc mưa, nắng, đục, trong..."


Một mình với Thăng Long
Thương mái đầu tóc bạc
"Nghe lòng buồn man mác"
Để hững hờ nước mây...


    Hà Nội, 27 - 7 - 2008


ĐÙA VỚI LÃNG DU 20

THƠ — Viết bởi maivanhoan @ 06:25

ĐÙA VỚI LÃNG DU 20


Trẫm vi hành một mình
Không muốn ai đưa tiễn
Chỉ có trăng đi theo
Thoắt ẩn rồi thoắt hiện


Xe lướt qua cầu Gianh
Trăng dát vàng ngấn nước
Nhớ lời hẹn chưa thành
Mãi mãi là mơ ước ?


Xe xuyên qua Đèo Ngang
Ngước nhìn ra phía biển
Trăng bất ngờ xuất hiện
Khiến trẫm cứ ngỡ ngàng...


Hình như khi trẫm ngủ
Trăng ngắm trẫm mỉm cười ?
Lúc trẫm chợt thức giấc
Trăng nép bên kia đồi.


Trẫm rất cảm ơn thiếp
Đã cho trăng theo cùng
Thiếp cứ yên tâm đợi
Ngày trở về hoàng cung...



     Hà Nội, 23 - 7 - 2008


1 2 3 4 5 6 7 8 9  Sau»

Powered by vnWeblogs