GIỌT SƯƠNG VÀ MẶT TRỜI

By Chủ bút: Mai Văn Hoan

 

GIỌT SƯƠNG VÀ NGỌN CỎ

Giọt sương nằm trên ngọn cỏ

Cứ sợ mặt trời nhô lên

Thương giọt sương đêm bé nhỏ

Mặt trời giả vờ ngủ quên.

         Mai Văn Hoan

  

More...

Thơ Mai Văn Hoan

By Chủ bút: Mai Văn Hoan

Thơ Mai Văn Hoan
Cập nhật lúc 07:04 Thứ Hai 28/02/2011 (GMT+7)

 

Mai Văn Hoan sinh ngày 20 tháng 1 năm 1949. Quê  Thanh Trạch Bố Trạch Quảng Bình. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Thạc sĩ chuyên ngành Lý luận Văn học. Nguyên giáo viên chuyên văn Trường Quốc Học Huế. Đã xuất bản: Ảo ảnh (thơ); Giai điệu thời gian (thơ 1989); Hồi âm (thơ); Trăng mùa đông (thơ); Giếng Tiên (thơ); Lục bát thơ (thơ); Điếu thuốc và que diêm (thơ); Cảm nhận thi ca (tập I tập II); Cảm nhận thơ Hàn Mặc Tử; Đọc và suy ngẫm…

Trăng Huế

Em hò hẹn mùa thu em trở lại
Hai mùa thu Huế khắc khoải mong chờ
Bờ sông vắng cỏ trăng vàng mềm mại
Con thuyền trôi giữa sương khói hững hờ
Hờ hững cả đêm trăng vàng Bến Ngự
Huế biết em đã quên Huế thiệt rồi
Chốn rồng bay ngày ngày em hoài vọng
Huế chỉ còn là hoài niệm xa xôi...
Em qua Huế mà răng đành bỏ Huế
Tàu rời ga Huế lặng lẽ dõi theo
Em cười nói với Hà thành hoa lệ
Trăng Huế buồn từng giọt vàng gieo
Trăng Huế buồn “vàng gieo ngấn nước”
Cỏ thu xưa còn in dấu ta ngồi
Gó thu xưa còn nhắc lời hẹn ước
Cuối đường trăng một chiếc lá trăng rơi...

More...

TÔI ƠI ! *

By Chủ bút: Mai Văn Hoan

 

TÔI ƠI ! *

      
    Tiễn biệt nhà thơ Nguyễn Trọng Bính


Tôi ơi tôi ở mô rồi ?

Vẳng nghe tiếng nói tiếng cười đâu đây...

Hay là tôi trốn vào cây ?

Tôi hoà vào gió? Vào mây ? Vào trời ?


Miền Trung - quê của tôi ơi !

Gió lào khô khốc bom rơi đạn cày...

Nhúm rau chôn ở đất này

Tương cà khoai sắn... tháng ngày nuôi tôi

Chắt từ máu từ mồ hôi

Cho cây đời mãi đâm chồi nở hoa

Hà Tĩnh ca Thiên Cầm ca...

Thơ tôi chân chất thật thà như tôi.


Giọt sương hay giọt lệ rơi ?

Mà đất nghèn nghẹn mà trời rưng rưng...

                   
                    
Huế 4 - 4 - 2010

                     

                      Mai Văn Hoan


*
Tên tập thơ chọn của Nguyễn Trọng Bính NXB Hội Nhà văn 2010

More...

THƠ VỀ MẸ

By Chủ bút: Mai Văn Hoan

Trang chủLiên hệThứ bảy 13/ 02/2010 12:53:57 PM
Tất cả  Thi viện
 
 
"Mẹ là đất nước tháng ngày của con" (20/10/2008)
 

"Mẹ là đất nước tháng ngày của con"

(Trần Đăng Khoa)

     MẸ - chủ đề lớn không thể thiếu của thi ca muôn đời. Hình ảnh MẸ hiền hoà bao dung và luôn gắn liền với đồng quê một sương hai nắng tần tảo thân cò nuôi con lớn khôn. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10 lucbat.com xin giới thiệu cùng bạn đọc những vần thơ chan chứa tình yêu thương và lòng biết ơn vô bờ của các thi nhân khi viết về MẸ kính yêu.

 

 

Bờ sông nhớ mẹ

Bâng khuâng cầm lại mái chèo
Đưa dòng kỷ niệm ngược theo tháng ngày

Cũng trời cũng nước cũng mây
Cũng con sông cũng bóng cây đôi bờ


Cũng chiếc đò của tuổi thơ
Cũng dòng nước chảy lửng lờ mẹ ơi !

Mẹ đi mấy chục năm rồi
Bờ sông nhớ mẹ bồi hồi sóng xao


Bến xưa đò mẹ cắm sào
Cành sung nghiêng bóng...ngày nào cũng mong

Và con đò vẫn chờ trông
Mái chèo nhắc mẹ trên dòng thời gian ...


             Mai Văn Hoan
      (Trường Quốc Học - Huế )

Mẹ ơi!!!


Nghe tin ngoài Bắc rét về
Trong Nam con cũng đã tê tê lòng
Thương cho cây lúa mới trồng
Thương đôi vai mỏng mẹ gồng trời đông

Thuở còn con gái má hồng
Rét Nàng Bân vẫn không là gì
Bây giờ sức khoẻ trôi đi
Mong manh cơn gió mẹ thì đã run

Bàn chân lội ruộng dẫm bùn
Nứt ngang nẻ dọc móng cùn da khô
Bây giờ cái rét thập thò
Mẹ ơi!Đi đứng dặm dò sao đây?

Thương mẹ thương nhất bàn tay
Vừa ẵm con vừa cấy cày... bao năm
Bây giờ giá rét căm căm
Bát cơm đôi đũa mẹ cầm chắc không?

Mùa đông ơi!hỡi mùa đông!
Tôi xin nhận cả vào lòng của tôi
Để cho mẹ ấm trọn đời
Để cho mẹ mãi nụ cười mùa xuân

Thầy giáo Nguyễn Duật Tu

Mẹ của anh

Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đó thôi
Mẹ tuy không đẻ không nuôi
Nhưng em ơn mẹ suốt đời chưa xong.
Ngày xưa má mẹ cũng hồng
Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau
Bây giờ tóc mẹ trắng phau
Để cho mái tóc trên đầu anh đen
Đâu con dốc nắng đường quen
Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần
Thương anh thương cả bước chân
Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao
Lời ru mẹ hát thuở nào
Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh.
Nào là hoa bưởi hoa chanh
Nào câu quan họ mái đình cây đa
Xin đừng bắt chước câu ca
Đi về dối mẹ để mà yêu nhau
Mẹ không ghét bỏ em đâu
Yêu anh em đã là dâu trong nhà
Em xin hát tiếp lời ca
Ru anh sau nỗi âu lo nhọc nhằn
Hát tình yêu của chúng mình
Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng
Giữa ngàn hoa có núi sông
Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ
Chắt chiu từ những ngày xưa
Mẹ sinh anh để bây giờ cho em...

Xuân Quỳnh

Mẹ ốm

Mọi hôm mẹ thích vui chơi
Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu
Lá trầu khô giữa cơi trầu
Truyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nay
Cánh màn khép lỏng cả ngày
Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa
Nắng mưa từ những ngày xưa
Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan
Khắp người đau buốt nóng ran
Mẹ ơi ! Cô bác xóm làng đến thăm
Người cho trứng người cho cam
Và anh y sĩ đã mang thuốc vào
Sáng nay trời đổ mưa rào
Nắng trong trái chín ngọt ngào bay hương
Cả đời đi gió đi sương
Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi
Mẹ vui con có quản gì
Ngâm thơ kể chuyện rồi thì múa ca
Rồi con diễn kịch giữa nhà
Một mình con sắm cả ba vai chèo
Vì con mẹ khổ đủ điều
Quanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhăn
Con mong mẹ khỏe dần dần
Ngày ăn ngon miệng đêm nằm ngủ say
Rồi ra đọc sách cấy cày
Mẹ là đất nước tháng ngày của con.

Trần Đăng Khoa

Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa

Bần thần hương huệ thơm đêm
Khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
Chân nhang lấm láp tro tàn
Xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào

Mẹ ta không có yếm đào
Nón mê thay nón quai thao đội đầu
rối ren tay bí tay bầu
váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa

Cái cò... sung chát đào chua
Câu ca mẹ hát gió đưa về trời
Ta đi trọn kiếp con người
Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru

Bao giờ cho tới mùa thu
Trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm
Bao giờ cho tới tháng năm
mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao

Ngân hà chảy ngược lên cao
quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm...
bờ ao đom đóm chập chờn
trong leo lẻo những vui buồn xa xôi

Mẹ ru cái lẽ ở đời
sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
bà ru mẹ... mẹ ru con
liệu mai sau các con còn nhớ không

Nhìn về quê mẹ xa xăm
Lòng ta - chỗ ướt mẹ nằm đêm mưa
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương...

Nguyễn Duy

 (Lucbat.com)

More...

HOA KHÔNG NỞ CHO TÔI

By Chủ bút: Mai Văn Hoan

HOA  KHÔNG  NỞ  CHO  TÔI

                              
                 " Chỉ e hoa nói nên lời
              Em không phải nở cho người già nua "
                                        Lưu Vũ Tích


Có lẽ người xưa nói đúng
Hoa đâu còn nở cho tôi
Tháng năm tuổi xuân rơi rụng
Đời tôi bóng đã xế rồi


Tóc đã chen đôi sợi bạc
Trán đã hằn vài nếp nhăn
Còn hoa thì thơm ngào ngạt
Cánh hoa rực rỡ sắc xuân


Tôi biết sớm chiều ong bướm
Dập dìu quấn quít bên hoa
Còn tôi là người ngoài cuộc
Giả vờ vô tình đi qua

Làm như không hề để ý
Vì hoa đâu nở cho tôi
Dừng chân chỉ dừng một tí
Ngắm hoa chỉ ngắm trộm thôi


Cũng may mà hoa không nói
Tôi như còn thấy hoa cười
Và tôi tự mình an ủi
Đa tình đâu chỉ riêng ai !


Ức Trai ngày xưa cũng thế
Tóc ba phần bạc thương dân
Gặp gái Tây Hồ bán chiếu
Trái tim vẫn động tình xuân


Tôi sợ một hôm nào đó
Thấy hoa rã cánh trong vườn
Thương một đời hoa ngắn ngủi
Nắng mưa tàn tạ sắc hương


Hoa rơi âm thầm lặng lẽ
Còn ai tưởng nhớ đến hoa
Còn đâu cái thời rực rỡ
Dập dìu ong bướm lại qua


Và tôi như người hành khất
Lần tìm nhặt cánh hoa rơi
Một mình âm thầm nuối tiếc
Dẫu hoa không nở cho cho tôi !

              
            Mai Văn Hoan



More...

PHƯƠNG ẤY NHIỀU HOA

By Chủ bút: Mai Văn Hoan

PHƯƠNG ẤY NHIỀU HOA


Phương ấy nhiều hoa sao tôi không biết
Tôi cứ tìm vơ vẩn đâu đâu
Tôi cứ đi mặc mưa dầm giá rét
Bùn sục dưới chân gió táp trên đầu


Phương ấy nhiều hoa sao tôi không biết
Năm tháng qua tôi lên thác xuống đèo
Hoa chẳng thấy chỉ voi gầm cọp thét
Khỉ đu mình trên vách đá cheo leo


Phương ấy nhiều hoa sao tôi không biết
Tôi cứ đi mặc bao tiếng chê cười
Chân dẫm phải chông gai rắn rết...
Đi tìm hoa lại gặp quỷ mặt người


Phương ấy nhiều hoa sao tôi không biết
Sao đến giờ tôi mới được gặp em
Khi cánh cửa cuộc đời tôi đã khép
Em như vầng trăng mười sáu vừa lên...


              
                Mai Văn Hoan

More...

MAI VĂN HOAN

By Chủ bút: Mai Văn Hoan

                               

        Mai Văn Hoan sinh 20-1-1949 quê Thanh Trạch Bố Trạch Quảng Bình. Anh tốt nghiệp khoa Văn đại học Sư phạm Vinh và từng dạy ở các trường : Cấp 3 Minh Hoá (1971-1973) Sư phạm 10+3 Quảng Bình (1973-1979) Hai Bà Trưng (1979-1985) Quốc Học (1985-2009). Anh cũng từng tham gia bồi dưỡng hàng chục học sinh giỏi văn tỉnh Bình Trị Thiên (1979-1989) tỉnh Thừa Thiên Huế (1989- 2009) đoạt giải Quốc gia. Một số học sinh của anh đã trở thành phó giáo sư tiến sĩ cán bộ quản lý nhà văn nhà báo... nhưng vẫn "mãi mãi không thể nào quên những giờ dạy văn của thầy Mai Văn Hoan" như lời chị Lương Thị Bích Ngọc tâm sự trên VietNamNet. 
      Cho đến nay Mai Văn Hoan đã xuất bản bảy tập thơ : Ảo ảnh (1988); Giai điệu thời gian (1989); Hồi âm (1991); Trăng mùa đông (1997); Giếng Tiên (2003); Lục bát thơ (2006); Điếu thuốc và que diêm (2009). Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo cho rằng thơ Mai Văn Hoan "có lực đẩy của ngọn gió tàng hình mở ra cánh cửa giấu kín bao bí mật của tình cảm. Ở đây lồng lộng một khoảng trời mây cao; âm thầm một bình hoa độc sắc; và cũng có khi chỉ là một ảo ảnh không thể thiếu vắng trong đời...". Còn nhà thơ Hoàng Vũ Thuật thì nhận xét : "Mai Văn Hoan viết về tình yêu với mong muốn thức dậy sức sống trong con người hướng con người đi đến cái cốt cách cao thượng xoá dần những thói ích kỉ tầm thường..."
       Anh là thạc sĩ chuyên ngành Lý luận văn học. Những bài phê bình tiểu luận của anh đã được đăng tải trên các báo tạp chí trong cả nước. Anh đã xuất bản : Cảm nhận thi ca (tập 1 1991); Cảm nhận thơ Hàn Mặc Tử (1999); Cảm nhận thi ca (tập 2 2008). Đôi nét chân dung các nhà văn Việt Nam ở Huế (2009)
         Châm ngôn của anh : Sống chân thật giản dị. Viết giản dị chân thật.
         Mai Văn Hoan tâm niệm : 

                                      Cứ nói điều gan ruột
                                      Hay dở có thời gian
                                      Mong sao đừng bỏ cuộc
                                      Dù còn chút hơi tàn !
        
       
      Tạp chí Sông Hương tháng 11 - 2009  giới thiệu




Sau đây là chùm thơ Mai Văn Hoan tự chọn :


          
 



   TIẾNG CHIM HOÀNG HÔN


Tôi trở thành người xa lạ
Lặng lẽ tìm về chốn xưa
Chẳng ai nhận ra tôi cả
Một mình lạc lõng bơ vơ...


Một mình bơ vơ lạc lõng...
Ngượng ngùng như kẻ vô duyên
Lâu rồi còn ai nhớ nữa ?
Mong gì gặp lại người quen !


Người ấy... chân trời góc bể
Long đong bèo dạt mây trôi...
Cuộc sống áo cơm vất vả
Chuyện xưa chắc đã quên rồi !


Tôi đành ngậm ngùi quay gót
Trái tim trĩu nặng u buồn
Bỗng nghe tiếng chim lảnh lót
Làm xao động cả hoàng hôn


Tôi cảm ơn chim chim nhé
Không ngờ còn nhận ra nhau !
Giọng chim vẫn trong như thế
Chỉ tóc tôi đã đổi màu...



                           

  TRÁCH   CHÀNG   KIM


Thật thà chi bấy chàng Kim
Trong đêm tái hợp đi tin lời Kiều
Nghĩ mình lưu lạc đã nhiều
Buộc lòng nàng phải nói điều thiệt hơn
Sao chàng không thấu nguồn cơn ?
Để cho nàng tự vùi chôn đời mình !
Gặp nhau biết mấy là tình
Nhói đau tim chị... lặng nhìn duyên em
Trách chàng khéo chọn lời khen
Xót xa thân phận Kiều thêm não lòng
Bấy lâu nàng vẫn thầm mong
" Nhị đào thà bẻ..." mà không gặp người
Quả cau nhỏ miếng trầu hôi
Sao không thắm lại nụ cười Xuân Hương ?
Đoạn trường càng nghĩ càng thương
" Đã tu tu trót..." còn hơn thế này !
Thức cùng nhau trọn đêm nay
" Tan sương đầu ngõ vén mây giữa trời"
Sao chàng đã vội tin lời
Sao chàng đã vội buông xuôi hỡi chàng ?
Xưa dở dang nay dở dang...
Tình yêu ai nỡ tráo sang bạn bè ?

Tưởng là hạnh phúc... ai dè...
Trách chàng nông nổi đi nghe lời Kiều !


                                                             
                                                              

HẠT BỤI LÃNG DU 
            Gửi C.H


Em đang ở phương nào hỡi hạt bụi lãng du ?
Đêm Ngự Bình ai ru trong gió thoảng ?
Ai lẳng lặng quay trở về dĩ vãng ?
Dã thảo tường rêu còn in bóng một người...


Khúc du ca chẳng ai hát nữa rồi
Công viên đá trơ lì cùng mưa nắng
Con đò nhỏ nép mình nơi bến vắng
Điệu Nam ai thổn thức Phu Văn Lâu...


Hỡi hạt bụi lãng du đang lưu lạc nơi đâu ?
Hãy trở về nghe em Cố đô đang ngóng đợi
Em biết không gốc sứ già Đại Nội
Bao năm trời vẫn mỏi mắt chờ mong  !
   


 TỰ VẤN       
   
         " Thương thay thân phận con rùa
       Lên đình đội hạc xuống chùa đội bia"


Ta là người có công
Hay là người có tội ?
Ai oán hận ta không ?
Đêm đêm ta tự hỏi


Công ta ai cũng biết
Tội ta mấy ai hay
Lương tâm ta cắn rứt
Từ bấy cho đến nay


Chỉ một lời lỡ nói
Chẳng suy xét trước sau
An Dương Vương nổi giận
Chém rơi đầu Mỵ Châu


Máu tươi ròng ròng chảy
Dẫu có thành ngọc trai
Những lời ta buộc tội
Ngàn năm còn oan sai !


Có phải vì thế chăng
Ta bị trời trừng phạt
Lên đình thì đội hạc
Xuống chùa thì đội bia ?


         Mai Văn Hoan            

                  

More...

CÓ MỘT DÒNG SÔNG

By Chủ bút: Mai Văn Hoan

CÓ MỘT DÒNG SÔNG



Có một dòng sông thơ ấu
Nước xanh in bóng con đò
Hồn tôi vẫn thường neo đậu
Mỗi khi sóng lớn gió to


Có một dòng sông rực nắng
Nước xanh in bóng cánh buồm
Cánh buồm ước mơ đỏ thắm
Đưa tôi xuống biển lên nguồn...


Có một dòng sông mờ tím
Nước xanh in bóng mẹ nghèo
Ánh mắt dịu hiền của mẹ
Lặng nhìn những đứa con yêu


Có một dòng sông huyền ảo
Nước xanh in bóng trăng sao
Thả mình trên dòng sông ấy
Như bơi giữa dòng ca dao !


                 Mai Văn Hoan           

More...

LÂM THỊ MỸ DẠ

By Chủ bút: Mai Văn Hoan

                    LÂM THỊ MỸ DẠ
                                        
          Lâm Thị Mỹ Dạ sinh ra và lớn lên bên bờ sông Kiến Giang thơ mộng. Nhưng tuổi thơ của chị chứa đầy buồn đau và nước mắt : Mẹ không có cửa nhà / Em đứa trẻ vắng cha / Như mầm cây trên đá / Biết khi nào nở hoa ?. Nỗi tuyệt vọng cứ ám ảnh suốt cả tuổi thơ của chị. Trong một bài thơ đầu tay chị viết : Tuổi thơ tôi như ráng chiều đỏ lựng /  Hắt máu xuống dòng sông đen. Chị là một trong những nạn nhân của chủ nghĩa lý lịch ấu trĩ một thời. Tốt nghiệp cấp III (trung học phổ thông) chờ mãi vẫn không có giấy báo đại học chị đành lủi thủi trở về quê giúp mẹ buôn bán tảo tần : Thác ghềnh nước cả sông sâu / Chống chèo mình mẹ đương đầu bão giông...Nhờ nhà thơ Hải Bằng phát hiện và được nhà thơ Xuân Hoàng đưa về làm việc ở cơ quan Hội Văn nghệ Quảng Bình cuộc đời của Lâm Thị Mỹ Dạ sang trang từ đó. Bằng năng khiếu trời cho và sự  nổ lực không ngừng của bản thân chị đã có bước đột phá khá ngoạn mục. Năm 1971 chùm thơ dự thi trên báo Văn nghệ (trong đó có bài Khoảng trời hố bom) của chị đoạt giải nhất. Sau khi tốt nghiệp trường viết văn Nguyễn Du chị càng viết càng lên tay. Thơ chị được nhiều bạn trẻ chép vào sổ  và đọc thuộc lòng. Các tập thơ đặc sắc của chị lần lượt ra đời : Trái tim sinh nở (1974) Bài thơ không năm tháng (1983) Hái tuổi em đầy tay (1984) Mẹ và con ( 1984) Đề tặng một giấc mơ (1998) Hồn đầy hoa cúc dại ( 2007). Chị có nhiều tứ thơ lạ nhiều phát hiện hết sức độc đáo. Chẳng hạn như những câu thơ sau đây : Ôi trái tim / sao em lại mang dáng lưỡi cày / Để suốt đời không bao giờ yên ổn...Hay : Nhìn lá / Cứ ngỡ là lá ngọt ...Bạn bè văn nghệ cả nước đều yêu mến chị. Chị đã từng được bầu vào Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam (khóa III) Ủy viên Hội đồng thơ Hội Nhà văn Việt Nam ( khóa V). Chị xứng đáng nhận Giải thương Nhà nước về Văn học (năm 2007). Ngoài thơ chi còn viết truyện cho thiếu nhi như các tập Danh ca của đất (1984) Nai con và dòng suối(1987) Phần thưởng muôn đời (1987). Gần đây chị còn sáng tác cả ca khúc.
         Đã mười năm nay kể từ khi nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường - chồng chị bị cơn bạo bệnh nằm liệt giường chị phải ngày đêm chăm sóc: Bàn tay em nâng em thành bảo mẫu / Nước mắt lặn vào trong cho anh thấy nụ cười... Sức khỏe của chị ngày một giảm sút. Có lúc chị đã định kéo cờ trắng đầu hàng trước thơ. Nhừng như chị từng nói : "Người ta có thể làm thơ khi vẫn còn một tấm lòng một trái tim.rung động trước cuộc sống".  Thế thì chẳng có trở lực nào có thể  ngăn cản được cảm hứng  sáng tạo thi ca của chị.

                                                                  Mai Văn Hoan ( giới thiệu)


          

Bói sóng

Sóng vỗ vào
- Yêu
Sóng lùi ra
- Không yêu
Thuở nhỏ
Bói hoa
Bây giờ
Bói sóng
Trên bãi bờ
Lẻ đơn
Tôi đếm
- Yêu
- Không yêu
Sóng vỗ vào
Sóng lùi ra
Từng đợt
Hỏi trời xa
Ai lấy hết tuổi mình?
- Yêu
- Không yêu
Lẽ thường tình
Sao vô nghĩa
Khi bóng chiều đã ngả
Ta thiếu phụ
Còn ai để gọi
Và còn gì
Để bói
Biển ơi!

Nha Trang 1996

+ + +

Nhỏ bé tựa búp bê

Làm sao anh đủ sâu
Cho em soi hết bóng
Làm sao anh đủ rộng
Che mát cho đời em
Làm sao anh đủ cao
Để thấy em cho hết...
Cuộc đời bao nhọc mệt
Cuộc đời bao dịu êm
Người đàn bà bước lên
Người đàn bà lùi lại
Này tôi ơi có phải
Làm một người đàn bà
Người ta phải nhỏ bé
Nhỏ bé tựa búp bê
Mới dễ dàng hạnh phúc?

1995

+ + +

Cho anh tựa vào em

Cuộc đời em đơn thân đến nỗi...
Chưa bao giờ em tựa vào anh
Và vì thế em âm thầm sống
Tựa vào chính mình trĩu nặng đớn đau
Bao lời tiếng lấm lem bùn đất
Bao đêm trắng tơ giăng chóng mặt
Em tựa vào em - đơn độc quen rồi
Em tựa vào em - gắng vững giữa đời
Trên đôi vai bình yên
Mà bão giông nghiêng ngửa!
Em chênh vênh đối mặt chính mình
Nào ai biết đến anh cùng chẳng biết
Em quằn mình như rễ giữa đất im
Đời bất chợt thác ghềnh ào trút xuống
Vùi lấp anh - cơn bạo bệnh kinh hoàng
Bạn bè anh rộng nhiều như trời biển
Vực anh lên cho anh lại lòng tin
Bàn tay nâng em thành bảo mẫu
Nước mắt lặn vào trong cho anh thấy nụ cười
Bệnh tật lo toan giấu vào đêm trắng
Giữa tháng ngày trĩu nặng
Em đứng thẳng người
Cho anh tựa vào em.

1999

+ + +

Tuổi anh

Một bài thơ viết cho anh
Viết cho một thoáng mong manh tuổi người
Nhẹ rơi kìa hạt sương rơi
Thời gian đếm tuổi gửi vào hư vô
Đời qua nhanh có ai ngờ
Giật mình ngoảnh lại ngẩn ngơ tuổi mình
Thoáng vừa mới đứa trẻ xinh
Theo con diều với bầy chim nô đùa
Vườn xanh dáng mẹ về trưa
Con gà đất gáy cơn mưa bảy màu
Mịt mù trong khoảng bể dâu
Tuổi người một chấm biết đâu kiếm tìm
Chỉ còn đây một trái tim
Trẻ trung nồng ấm của mình cho ta
Không mệt mỏi chẳng cỗi già
Qua bao tuổi vẫn thiết tha yêu người
Mai kia tóc trắng mây trời
Tuổi anh sâu nặng một đời trong em       

( Chùm thơ của Lâm Thị Mỹ Dạ)

        Nguồn Tạp chí Sông Hương

More...

CÂY SANH Ở TRƯỜNG QUỐC HỌC

By Chủ bút: Mai Văn Hoan

 CÂY SANH Ở TRƯỜNG QUỐC HỌC


- Cây sanh này rất thiêng !
(Bác lao công bảo thế)
Qua bao nhiêu thăng trầm
Vẫn vững bền cội rễ .


- Cái năm Huế bão lớn
Sanh  bật gốc đổ nghiêng
Kẻ lăm le cưa chặt...
Cây cho thấy nhãn tiền !


Lá sanh xanh trở lại
Như có phép thần kỳ
Rễ kết chùm vững chãi
Trầm tĩnh và uy nghi


Sanh chẳng nói năng chi
Mà tỏ tường tất cả
Ai thẳng thắn thật thà
Ai  lách luồn lèo lá...


Chim bay đi khắp ngả
Sanh đứng ở góc trường
Dẫu "cây cao bóng cả"
Vẫn lặng lẽ khiêm nhường...


       Mai Văn Hoan

More...