Thông báo

By Chủ bút: Mai Văn Hoan

Thông báo Vào lúc 14g ngày thứ hai (28 - 2 - 2011) VTV1 sẽ phát chương trình Hải Kỳ biển và thơ. Kịch bản Ngô Minh đạo diễn Trọng Dụng mời các bạn đón xem. Mai Văn Hoan

More...

Một vài cảm nhận về Ngày thơ Việt Nam tại Huế

By Chủ bút: Mai Văn Hoan

Một vài cảm nhận về Ngày thơ Việt Nam tại Huế
18/02/2011

Không sôi nổi tấp nập như ở Hà Nội Thành phố Hồ Chí Minh thành phố Hải Phòng và một số địa phương khác nhưng Ngày thơ ở Huế vẫn để lại những ấn tượng khá tốt đẹp trong lòng những người yêu thơ.

Đầu tiên là buổi nói chuyện Hạnh phúc trong thơ vào ngày 12(âm lịch) tại Trung tâm Văn hóa Phật giáo Liễu Quán của học giả Cao Huy Thuần. Buổi nói chuyện đã thu hút hàng trăm người đến nghe. Gần hai tiếng đồng hồ bằng cách trình bày từ tốn nhưng khá hấp dẫn học giả Cao Huy Thuần đã giúp người nghe phần nào hiểu được gốc gác và nội hàm của khái niệm hạnh phúc. Những phát hiện của học giả Cao Huy Thuần về hạnh phúc trong thơ Xuân Diệu và Huy Cận khá lý thú. Buổi nói chuyện diễn ra trong không khí ấm cúng thân tình. Diễn giả và người nghe cùng nhau thảo luận trao đổi để làm sáng tỏ một số  vấn đề chung quanh quan niệm thế nào là hạnh phúc và hạnh phúc trong thơ.
     
Sáng 14 (âm lịch) như hàng năm Tạp chí Sông Hương tổ chức đi Viếng mộ Thi nhân. Hành trình năm nay có thêm một địa điểm mới đó là lăng mộ nhà thơ Phùng Quán ở xã Thủy Dương - quê hương nhà thơ. Buổi chiều là buổi sinh hoạt thơ của câu lạc bộ  Hương Giang.  Cụ Bạch Văn Quế năm nay đã  94 (cụ sinh 1917) vẫn nhờ con cháu đưa đến nhà Bảo tàng Hồ Chí Minh để trình bày một số bài thơ mà cụ vừa sáng tác.Câu lạc bộ ra mắt Tuyển tập thơ 30 năm Hương Giang khá bề thế. 17g. 30 ngày 14 (âm lịch) tại Trung tâm Văn hóa Huyền Trân (cách thành phố Huế 6 km) diễn ra Đêm thơ Thiền thời Lý - Trần. Những bài thơ thiền nổi tiếng của các Thiền sư Vạn Hạnh Không Lộ Mãn Giác... được các nghệ sỹ ngâm theo lối cổ trong một không khí hết sức trang nghiêm thanh tịnh trầm lắng. Các câu lạc bộ ở các huyện Hương Thủy Hương Trà... đều tổ chức những sân chơi riêng của mình.
       
Điểm nhấn của Ngày thơ Việt Nam ở Huế là đêm thơ Đồng vọng Thi ca được tổ chức vào 17g 30 ngày 15 (âm lịch) tại Lầu Tứ phương Vô sự - Đại nội Huế do nhà thơ trẻ Hải Trung (con trai nhà thơ Hải Bằng) biên soạn kịch bản. Tiếng thơ đồng vong từ quá khứ đến hiện tai với những bài thơ nổi tiếng viết về Huế của các tác giả  Thiệu Trị Tự Đức Nguyễn Bính Đông Hồ Hàn Mặc Tử Tố Hữu Nguyễn Khoa Điềm Thanh Hải Trần Quang Long Hồng Nhu... qua giọng ngâm của các nghệ sỹ Bạch Hạc Phong Thủy Kim Liên...xen với trò chơi Thả thơ vốn là một thú chơi tao nhã ở cung đình Huế thời nhà Nguyễn. Đêm thơ đã được Đài TRT truyền hình trức tiếp.

Huế là xứ Thơ Ngày thơ Việt Nam được tổ chức ở Huế với nhiều hình thức phong phú đa dạng và mang phong cách riêng của người Huế: thanh tao nhẹ nhàng sâu lắng. Tin rằng Ngày thơ Việt Nam năm sau ở Huế sẽ được tổ chức với nhiều hình thức đa dạng   phong phú và thu hút được nhiều người tham gia hơn nữa.

 

More...

Chi Hội Nhà văn Việt Nam tại Huế - Một năm nhìn lại

By Chủ bút: Mai Văn Hoan

Cập nhật: 23:39:00 31/1/2011
VanVn.Net - Như thường lệ cứ vào dịp cuối năm Ta đầu năm Tây Chi Hội Nhà văn Việt Nam tại Huế lại hội ngộ lai rai chuyện trò vui vẻ được lần lượt tổ chức tại gia đình các hội viên. Cũng là một cách "đi thực tế" và tăng cường tình đoàn kết thân ái trong Chi hội. Khởi đầu tại nhà Hoàng Phủ Ngọc Tường- Lâm Mỹ Dạ rồi đến nhà Ngô Minh...Năm ngoái Trần Huyền Sâm đăng cai. Năm nay tổ chức tại nhà Phạm Nguyên Tường vào chiều 25 - 1. Cả hai đều là những tác giả trẻ vừa được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam...

 

st1:*{behavior:url(#ieooui) }

Sau khi tặng hoa cho hai nhà văn Nguyễn Quang Hà Tô Nhuận Vĩ vừa lên lão bảy mươi và nhà thơ Phạm Nguyên Tường vừa được kết nạp hội viên Hội Nhà văn Việt Nam   nhà văn Nguyễn Khắc Phê - Chủ tịch Chi hội tổng kết vắn tắt một năm hoạt động của Chi hội. Có thể nói Chi Hội Nhà văn Việt Nam tại Huế năm vừa qua là một năm "thắng lợi vẻ vang": 19 hội viên - hầu hết tuổỉ cao sức yếu nhưng đều hăng say lượng sáng tạo. Có hai nhà văn đoạt giải cuộc thi tiểu thuyết do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức (Nguyễn Quang Hà và Nguyễn Khắc Phê ). Nhà văn Nguyễn Đắc Xuân đoạt giải nhì sách đẹp do Phát hành sách Trung ương bình chọn. Nhà văn Nguyễn Quang Hà đã vượt qua được căn bệnh hiểm nghèo không chỉ giành được giải thưởng cuộc thi tiểu thuyết mà đã cho xuất bản cuốn ký sự viết về đại đội Ngô Gia Tự và hoàn thành cuốn tiểu thuyết "Con nợ" cũng viết về đề tại chiến tranh. Anh vừa là người khởi xướng vừa là người trực tiếp tổ chức quyên góp xây dựng tượng đài Đại đội Ngô Gia Tự tưởng nhớ những chiến sĩ đã hy sinh trên mặt trận Trị Thiên - Huế thời chống Mỹ với nguồn kinh phí lên đến 200 triệu đồng. Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm  tham gia bổ sung sửa chữa "Tuyển tập Đạm Phương nữ sử".  (Nữ sử Đạm Phương là bà nội của nhà thơ NKĐ). Nhà văn Hồng Nhu và nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ đã hoàn thành tuyển tập để có thể xuất bản trong năm nay. Nhà văn Tô Nhuận Vĩ vừa hoàn thành tiểu thuyết "Vùng sâu" về đề tài chiến tranh. Nhà văn Nguyễn Đắc Xuân cũng vừa hoàn thành tập hồi ký dày dặn và đã cho ra mắt tập biên soạn "Nhánh tùng vườn An Hiên" - như là một nén hương tưởng niệm bà Tùng Chi một nhân sĩ trí thức tiểu biểu ở Huế . Nhà thơ Ngô Minh vừa hoàn thành tập ghi chép đầy tâm huyết 100 ngày vượt Trường Sơn vừa tổ chức "góp cát" xây lăng mộ  nhà thơ Phùng Quán. Chỉ trong một thời gian ngắn số tiền quyên góp đã xấp xỉ 200 triệu. Điều đó chứng tỏ có rất nhiều độc giả trong và ngoài nước hết sức yêu mến ngưỡng mộ nhà thơ Phùng Quán. Nhà văn Trần Thùy Mai đang tham gia viết kịch bản phim nhiều tập. Mai Văn Hoan xuất bản tập phê bình tiểu luận "Đọc và suy ngẫm..." Ngoài ra Chi Hội còn tiến hành làm Tuyển tập Thanh Hải (Mai Văn Hoan sưu tầm và biên soạn NXB Thuận Hóa 2010) và hoàn tất hai kịch bản phim chân dung nhà văn (Vĩnh Nguyên và Mai Văn Hoan)...

Công việc trọng tâm của Chi hội trong năm tới là tiếp tục đẩy mạnh  sáng tác để có thêm nhiều tác phẩm mới cố gắng tổ chức các chuyến đi thực tế (trước mắt dự kiên sẽ đi Lào và Thái Lan) quan tâm phát triển hội viên mới. Thừa Thiên Huế vốn là mảnh đất giàu tiềm năng văn chương. Những tác giả như Phạm Phú Phong   Nguyễn Việt Đông Hà Dương Phước Thu Hồ Đăng Thanh Ngọc Trần Hạ Tháp Phạm Ngọc Túy Nhụy Nguyên ... đều là những "ứng cử viên"  sáng giá để có thể giới thiệu với Hội Nhà văn Việt Nam. Chỉ sợ "cánh cửa"  vào Hội Nhà văn quá "chật hẹp" mà thôi!

Mặc cho trời mưa rét buổi họp mặt đã diến ra trong không khí hết sức đầm ấm và thân tình.

More...

TÔI VIẾT BÀI THƠ NỮ SINH ĐỒNG KHÁNH

By Chủ bút: Mai Văn Hoan


TÔI VIẾT BÀI THƠ NỮ SINH ĐỒNG KHÁNH

Mai Văn Hoan


"Học trò trong Quảng ra thi / Thấy con gái Huế chân đi không đành". Nói đến con gái Huế là người ta nghĩ ngay đến nữ sinh của trường Đồng Khánh. Nữ sinh Đồng Khánh không chỉ thông minh xinh đẹp mà còn hết sức nết na thuỳ mị. Tôi có cái may mắn được tiếp xúc với một số bạn đồng nghiệp vốn là cựu học sinh Đồng Khánh. Đó là các cô Bích Đào Quý Hương Cẩm Tú Diệu Huyền Như Mai... Tôi thấy cô nào cũng dịu dàng đài các rất đa cảm nhưng vô cùng kín đáo tế nhị. Một bạn đồng nghiệp của tôi kể rằng thời nàng còn là nữ sinh Đồng Khánh đi học nàng không bao giờ đạp xe qua cầu Trường Tiền mà thường đi đò. Bến đò Thừa Phủ tấp nập những tà áo dài tím. Màu tím vì thế trở thành gam màu đặc trưng của Huế. Tà áo dài tím đã vương vấn tâm hồn bao nhiêu thi sĩ. Các nhà thơ Tố Hữu Xuân Diệu Huy Cận Lưu Trọng Lư Nguyễn Xuân Sanh...đều xiêu lòng trước nữ sinh Đồng Khánh. Nữ sinh Đồng Khánh trở thành nguồn cảm hứng của các thi nhân. Nếu không có Hoàng Thị Kim Cúc làm sao Hàn Mặc Tử viết được bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ hay đến như vậy ? Mặc dù từ sau 1975 trường Đồng Khánh đã được thay tên và không còn dành riêng cho nữ sinh nữa nhưng những lớp chuyên Văn mà tôi giảng dạy hầu hết là nữ. Các em không mặc áo dài tím mà mặc áo dài trắng. Đó là điểm khác nhau của nữ sinh Đồng Khánh ngày xưa và nữ sinh Đồng Khánh bây giờ. Nữ sinh Đồng Khánh ngày xưa ban cho tôi nụ cười ánh mắt một cách rất kín đáo. Còn nữ sinh Đồng Khánh bây giờ rụt rè mang tặng tôi tập thơ Dâng của Tago cùng với bài thơ tiễn tuổi mười sáu nhân sinh nhật lần thứ mười bảy bằng mực tím với nét chữ hết sức mảnh mai. Mùa đông nàng hay mặc chiếc áo len viền. Nhà nàng ở cạnh bờ sông. Trước sân nhà nàng có cây vú sữa...Và trong một khoảnh khắc loé sáng hai hình ảnh : nữ sinh Đồng Khánh ngày xưa và nữ sinh Đồng Khánh bây giờ cùng đồng hiện trong tôi. Tôi vội vàng cầm bút viết luôn một mạch không hề tẩy xoá :   Nữ sinh Đồng Khánh ngày xưa  Xui hoàng hôn tím trang thơ học trò  Nữ sinh Đồng Khánh qua đò  Xui dòng Hương cất giọng hò xa xôi  Nữ sinh dạo chơi  Phấn thông vàng rãi ngát trời Thiên An...   Nữ sinh Đồng Khánh ngày xưa và nữ sinh Đồng Khánh bây giờ cứ ẩn hiện đan xen hoà lẫn trong suốt bài thơ... Tôi hết sức cảm ơn ngôi trường màu hồng xinh xắn nằm bên bờ sông Hương đã khơi gợi cho tôi rất nhiều cảm hứng. Tôi chỉ mong ước một điều làm thế nào Huế giữ được chất Đồng Khánh - nét đẹp riêng của con gái Huế. Và nếu được đề xuất một nguyện vọng thì tôi xin đề xuất trả lại tên trường Đồng Khánh. Bởi vì cái tên Đồng Khánh đã đi vào tâm thức của người Huế đã trở thành truyền thống văn hoá xứ Huế. Tôi tin sẽ có nhiều người ủng hộ đề xuất của tôi trong đó chắc chắn có những nữ sinh Đồng Khánh xưa và nay. (Mai Văn Hoan)  
 
  Nữ sinh Đồng Khánh ngày xưa
Xui hoàng hôn tím trang thơ học trò
 
 Nữ sinh Đồng Khánh qua đò
Xui lòng Hương cất giọng hò xa xôi
 
 
 
Nữ sinh Đồng Khánh dạo chơi
Phấn thông vàng rải ngát trời Thiên An
Trống trường Đồng Khánh vừa tan
Trên đường phơi phới từng đàn bướm bay
 
 
 Gió vờn tà áo khẽ lay
Nữ sinh Đồng Khánh thơ ngây mỉm cười
Bóng ai khuất nẻo phố rồi
Vô tư đâu biết có người nhìn theo
 
 Âm thầm một cánh phượng gieo
Nữ sinh Đồng Khánh trong chiều nhặt hoa
 
  Bâng khuâng ngắm áng mây qua
Cảm thông một cánh chim xa lẻ đàn
Mùa thu thả chiếc lá vàng
Nữ sinh Đồng Khánh mơ màng lắng nghe

Trầm ngâm trong quán cà phê
Nhạc buồn chạm mái tóc thề chấm vai
 
 
 Nữ sinh Đồng Khánh nhớ ai
Mi cong khẽ chớp mắt nai thẫn thờ
 
 Đâu còn là chuyện ngày xưa
Nữ sinh Đồng Khánh bây giờ là em.

                     Mai Văn Hoan

Nguồn : blog Cao Quảng Văn 360 Đ
 

More...

HIỂU ĐỜI

By Chủ bút: Mai Văn Hoan

 

                                     HIỂU ĐỜI

                                                  Chu Dung Cơ

       Tháng ngày hối hả đời người ngắn ngủi thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản sống thoải mái.


            Qua một ngày mất một ngày.

            Qua một ngày vui một ngày.

            Vui một ngày lãi một ngày.


    Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc là cảm giác cảm nhận điều quan trọng là ở tâm trạng.

Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng quá coi trọng đồng tiền càng không nên quá so đo nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân khi ra đời chẳng mang đến khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần giúp rộng lòng mở hầu bao đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền đừng làm tôi tớ cho nó.

      "Quãng đời còn lại càng ngắn thì càng phải làm cho nó phong phú". Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi hãy chia tay với "ông sư khổ hạnh" hãy làm "con chim bay lượn". Cần ăn thì ăn cần mặc thì mặc cần chơi thì chơi luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống hưởng thụ những thành quả công nghệ cao đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già.

Tiền bạc là của con địa vị là tạm thời vẻ vang là quá khứ sức khỏe là của mình.
Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn.

Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một chút hỏi vài câu là thấy đủ rồi.

Con tiêu tiền cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền con chẳng dễ.

Nhà cha mẹ là nhà con; nhà con không phải là nhà cha mẹ.

Khác nhau là thế người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ là niềm vui không mong báo đáp.

Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.

Ốm đau trông cậy ai? Trông cậy con ư? Nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu (cửu bệnh sàng tiền vô hiếu tử). Trông vào bạn đời ư? Người ta lo cho bản thân còn chưa xong có muốn đỡ đần cũng không làm nổi.

Trông cậy vào đồng tiền ư? Chỉ còn cách ấy.

Cái được người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời tùy thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì mình đã có và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó làm cho cuộc sống vui hơn giàu ý nghĩa hơn.

     Cần có tấm lòng rộng mở yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống trông lên chẳng bằng ai trông xuống chẳng ai bằng mình (tỷ thượng bất túc tỷ hạ hữu dư) biết đủ thì lúc nào cũng vui (tri túc thường lạc).

Tập cho mình nhiều đam mê vui với chúng không biết mệt tự tìm niềm vui.
Tốt bụng với mọi người vui vì làm việc thiện lấy việc giúp người làm niềm vui.

      Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn tận tâm vì công việc là coi như có cống hiến có thể yên lòng không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ nghĩ ra ai cũng thế cả cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra ghế cao chẳng bằng tuổi thọ cao tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.

      Quá nửa đời người dành khá nhiều cho sự nghiệp cho gia đình cho con cái bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình quan tâm bản thân sống thế nào cho vui thì sống việc nào muốn thì làm ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống vì ý thích hay không thích của người khác nên sống thật với mình.

Sống ở trên đời không thể nào vạn sự như ý có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực thế nào cũng xong.

       Tuổi già tâm không già thế là già mà không già; Tuổi không già tâm già thế là không già mà già. Nhưng xử lý một vấn đề thì nên nghe già.

       Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức. Ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ; quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ; quá ồn áo thì khó chịu.... Mọi thứ đều nên "vừa phải".

      Người ngu gây bệnh (hút thuốc say rượu tham ăn tham uống...).
Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh).
Người khôn phòng bệnh chăm sóc bản thân chăm sóc cuộc sống.
Khát mới uống đói mới ăn mệt mới nghỉ thèm ngủ mới ngủ ốm mới khám chữa bệnh... Tất cả đều là muộn.

      Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp chủ yếu tùy thuộc vào cách tư duy tư duy hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi dùng tư duy hướng lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và sự tự tin cuộc sống có hương vị; tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực sống qua ngày với tâm lý bi quan sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.



Chơi là một trong những nhu cầu cơ bản của tuổi già hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi ưa thích nhất trong khi chơi hãy thể nghiệm niềm vui chiến thắng thua không cay chơi là đùa. Về tâm và sinh lý người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.

       "Hoàn toàn khỏe mạnh" đó là nói thân thể khỏe mạnh tâm lý khỏe mạnh và đạo đức khỏe mạnh. Tâm lý khỏe mạnh là biết chịu đựng biết tự chủ biết giao thiệp; đạo đức khỏe mạnh là có tình thương yêu sẵn lòng giúp người có lòng khoan dung người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu.

       Con người là con người xã hội không thể sống biệt lập bưng tai bịt mắt nên chủ động tham gia hoạt động công ích hoàn thiện bản thân trong hoạt động xã hội thể hiện giá trị của mình đó là cuộc sống lành mạnh.

      Cuộc sống tuổi già nên đa tầng đa nguyên nhiều màu sắc có một hai bạn tốt thì chưa đủ nên có cả một nhóm bạn già tình bạn làm đẹp thêm cuộc sống tuổi già làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị nhiều màu sắc.

       Con người ta chịu đựng hóa giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất. Quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống thế nào.

        Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ chuyện xa xưa)? Đến những năm cuối đời người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời đã đứng ở sân cuối tâm linh cần trong lành tinh thần cần thăng hoa người ta muốn tim lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa gặp lại người thân cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già.

       Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được quả ngắt vội không bao giờ ngọt.

      Sinh lão bệnh tử là quy luật ở đời không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu châm hết thật tròn.

More...

Tìm được mộ liệt sĩ từ một bài thơ

By Chủ bút: Mai Văn Hoan

Tìm được mộ liệt sĩ từ một bài thơ

GiadinhNet - Sau khi bài thơ "Kết nghĩa với người dưới mộ" được in lên báo tác giả bài thơ đã tìm được quê quán người nữ liệt sĩ. Một cuộc "hội ngộ" sau mấy chục năm ly biệt đã diễn ra...

Từ sự tình cờ   "Quy trình" làm thơ thường có ba "công đoạn": Sự - tình - thơ. Sự là hoàn cảnh ra đời của bài thơ. Có sự mới nảy sinh tình. Có tình mới có thơ. Sự là "công đoạn" quan trọng nhất. Nếu cuộc sống cứ bằng lặng trôi qua không có sự kiện sự việc hiện tượng gì đáng nói thì rất khó nảy sinh tình và như vậy không thể có cảm hứng để làm thơ.  

Kết nghĩa với người dưới mộ

Em bây giờ là em gái của anh
Dẫu muộn màng nhưng phần đời còn lại
Một chút sẻ chia những gì mãi mãi
Chút ân tình đỡ lạnh chốn âm cung

Mới biết em cô gái nhỏ Hải Hưng
 Tạm biệt quê hương em lên đường cứu nước
 Em nằm lại với quê anh hơn ba mươi năm trước
 Cùng hàng trăm ngôi mộ vô danh

 Ôi! Bạo tàn ngọn lửa chiến tranh
 Thiêu cháy tuổi xuân một thời con gái
 Em hẹn mẹ: Con không ngày trở lại
 Ngày giỗ của con là ngày con ra đi

 Em hoá thân vào đất nước khắc ghi
 Em hoá thân cho mùa xuân mãi mãi
 Cho trai gái quê anh ngọt ngào hoa trái
 Rì rào sông Gianh ru em ngủ ngon lành

 Em không còn người thân em sẽ có anh
 Có Tổ quốc và trời xanh trên nấm mộ
 Anh thay mẹ lo cho em ngày giỗ
 Có hương hoa tư trang đủ em dùng

 Và từ nay giữa nghĩa trang chung
 Có tình yêu cho muôn ngàn ngôi mộ
 Em ấm lòng hơn: Anh trai mình đến đó
Một chút tình cùng sông núi GHI ƠN !
Cảnh Giang
Bài thơ "Kết nghĩa với người dưới mộ" của tác giả Cảnh Giang bắt nguồn từ những sự việc hết sức bất ngờ. Cảnh Giang nguyên là Hiệu trưởng Trường THCS Lưu Trọng Lư (Hạ Trạch Bố Trạch Quảng Bình). Anh có hai niềm đam mê: Chụp ảnh và làm thơ. Anh là hội viên Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Bình.   Cảnh Giang đã kể về xuất xứ bài thơ "Kết nghĩa với người dưới mộ": Trước khi anh về hưu Đảng uỷ xã Thanh Trạch (Bố Trạch Quảng Bình) mời anh tham gia viết Lịch sử Đảng bộ xã nhà. Tìm hiểu giai đoạn chống Mỹ anh ghi lại một cách chi tiết sự kiện ngày 13/1/1973. Đó là cái ngày máy bay Mỹ thả bom xuống khu vực xóm Dừa thuộc địa phận xã Thanh Trạch làm chết 156 người trong đó có 11 người dân địa phương và 145 người là TNXP công nhân bộ đội đang tham gia chiến dịch bốc chuyển hàng hoá ở cảng Gianh. Sự kiện này cũng đã được nhắc đến trong các tập: Lịch sử Quảng Bình chống Mỹ cứu nước 1954 - 1975; Lịch sử Đảng bộ huyện Bố Trạch tập II 1954 - 1975.   Ở nghĩa trang liệt sĩ Nam Gianh hiện có 120 ngôi mộ vô danh phần lớn là những TNXP công nhân bộ đội hy sinh vào cái ngày thảm khốc ấy. Đó là những thi thể mà khi chôn hầu hết đã biến dạng không thể nhận ra danh tính. Vốn cẩn thận sau khi viết xong chương nói về vụ thảm sát ấy anh phô tô thành nhiều bản để lấy ý kiến tham khảo của đảng viên và quần chúng nhân dân địa phương. Không ngờ trong một đám cưới tình cờ anh ngồi cạnh ông Nguyễn Chương.   Qua cuộc trò chuyện ngắn ngủi với ông Chương anh mới biết trong số TNXP hy sinh hôm ấy duy nhất có chị Đặng Thị Chốc quê ở Hải Hưng là có danh tính khắc trên bia mộ hẳn hoi. Bởi chị Đặng Thị Chốc ở trọ trong nhà ông. Bố ông khi đi thu lượm các xác chết đã nhận dạng ra chị mặc dù đầu chị mất đi một mảng tóc và cụt mất một chân. Chôn cất chị bố anh có làm dấu. Vì thế khi cải táng vào nghĩa trang chị là người duy nhất trong số TNXP hy sinh hôm đó được khắc tên.   Ông Chương kể rằng trước khi lên đường chị Chốc có nói với mẹ: Con ra đi lần này không hẹn ngày trở lại. Nếu con không về thì mẹ cứ lấy ngày hôm nay làm ngày giỗ của con. Chị nói với gia đình ông Chương là nhà chị chỉ có hai mẹ con. Chính điều này làm cho anh nảy sinh ý định nhận liệt sĩ Đặng Thị Chốc làm em gái kết nghĩa. Vì anh cứ đinh ninh đã 36 năm trôi qua chắc mẹ chị cũng đã mất chị không còn một ai thân thích. Ngay sau khi nghe ông Chương kể về chị Đặng Thị Chốc anh đã đến nghĩa trang Nam Gianh mua đầy đủ lễ vật thắp hương khấn vái nhận liệt sĩ Đặng Thị Chốc làm em gái. Đêm hôm ấy anh không sao chợp mắt. Ngồi vào bàn anh viết gần như một mạch bài thơ "Kết nghĩa với người dưới mộ".   Trở về đất mẹ   Anh vừa viết vừa khóc. Nước mắt anh đẫm ướt cả trang bản thảo. Bài thơ được anh mang vào tận Đồng Hới gửi cho toà soạn Báo Quảng Bình. Chưa đến một tuần anh đã thấy bài thơ "Kết nghĩa với người dưới mộ" của mình in trên mặt báo.  
Anh đã từng được in khá nhiều thơ anh cũng đã xuất bản ba bốn tập thơ nhưng chưa bao giờ anh xúc động như khi cầm trên tay tờ Báo Quảng Bình in bài thơ này. Bia mộ liệt sĩ Đặng Thị Chốc chỉ ghi quê Hải Hưng nên anh không thể gửi tờ Báo Quảng Bình có in bài thơ của mình về quê hương chị. Hải Hưng là hai tỉnh Hải Dương và Hưng Yên sáp nhập lại. Đâu là quê hương của Đặng Thị Chốc? Hải Dương hay Hưng Yên?     Có người gợi ý anh tìm đọc cuốn Huyền thoại TNXP do NXB Thông tấn xã Việt Nam ấn hành tháng 7/2009. Ở mục Danh sách TNXP cứu nước của tỉnh Hải Dương anh không ngờ có tên liệt sĩ Đặng Thị Chốc - TNXP đại đội 283 quê xã Cổ Dũng huyện Kim Thành. Anh vô cùng mừng rỡ.   Ngay lập tức anh gửi tờ Báo Quảng Bình có in bài thơ "Kết nghĩa với người dưới mộ" ra cho Đảng uỷ chính quyền xã Cổ Dũng nhờ đó mà có cuộc hội ngộ hết sức cảm động giữa anh và gia đình liệt sĩ Đặng Thị Chốc trong hôm đưa hài cốt của chị trở về quê nhà. Thì ra liệt sĩ Đặng Thị Chốc còn có một anh trai và hai chị gái. Câu chị nói nhà chỉ có hai mẹ con là với nghĩa anh trai đi bộ đội hai chị đi lấy chồng. Nhưng bố ông Chương lại hiểu là gia đình chỉ có hai mẹ con. Chính chi tiết nhầm lẫn đó lại làm nảy sinh ý định nhận người dưới mộ làm em kết nghĩa. Nếu không có chi tiết hiểu nhầm của bố ông Chương chưa chắc đã có bài thơ "Kết nghĩa với người dưới mộ".   Bài thơ đã được bà con xã Cổ Dũng chép thành nhiều bản chuyền nhau đọc. Nhờ bài thơ "Kết nghĩa với người dưới mộ" của Cảnh Giang mà liệt sĩ Đặng Thị Chốc gặp lại quê hương gia đình sau gần bốn mươi năm xa cách. Đó là cái cơ duyên hiếm có là niềm hạnh phúc lớn lao của người làm thơ.  
Huế
14 - 7 - 2010 

Mai Văn Hoan

More...

"Quà tặng"

By Chủ bút: Mai Văn Hoan

"Quà tặng" của nhà thơ Mai Văn Hoan

Posted on Tháng Hai 22 2010 by quynhhop

Quỳnh Hợp có mặt ở Huế dự khai mạc Trại sáng tác ca khúc lần đầu tiên của Huế chuẩn bị cho Festival Huế 2010 vào những ngày  giáp Tết Canh Dần.

 Du thuyền trên Sông Hương (Huế tháng 2/2010)

Chỉ có ít phút cafe với nhà thơ Mai Văn Hoan. Nhà thơ tặng Quỳnh Hợp tập thơ "Điếu thuốc & que diêm" với thông điệp:

Chỉ cần một que diêm
Thế là thành ngọn lửa
Cớ sao em lần lữa
Điếu thuốc vẫn còn nguyên
                         Mai Văn Hoan

"Quà tặng đêm thơ" là bài thơ nằm trong tập thơ "Điếu thuốc & que diêm". Quỳnh Hợp phổ bài thơ thành ca khúc "Quà tặng" là chút tình mà nhà thơ bày tỏ kín đáo và ý nhị với giai điệu khá tươi tắn như lời nhỏ to mà nhà thơ muốn nói cùng "người ấy"...

"Quà tặng" của nhà thơ Mai Văn Hoan có thể xem là khá độc đáo và hiệu quả...

Nguyên tác bài thơ

Mai Văn Hoan

QUÀ TẶNG ĐÊM THƠ

Người ta tặng em hoa

Tôi tặng em sao biển

Tôi đến từ rất xa

Mang hoa đâu có tiện

Mỗi khi nhìn sao biển

Em có nhớ về tôi?

Một ngôi sao mờ nhạt

Bên góc trời xa xôi...

Sao biển sẽ thay tôi

Ngồi ngắm em trang điểm

Sao biển sẽ thay tôi

Ngồi bên em trò chuyện...

Hoa tươi rồi cũng héo

Cuộc vui rồi cũng tàn

Ước gì ngôi sao biển

Trường tồn cùng thời gian!

Bản nhạc bài hát

More...

Đại hội Chi hội nhà văn Việt Nam tại Huế

By Chủ bút: Mai Văn Hoan

Đại hội Chi hội nhà văn Việt Nam tại Huế
Ngô Minh ( 5/18/2010 3:02:14 AM )

                                                                                

         Ở Huế có một tổ chức cơ sở của Hội Nhà văn Việt Nam gọi là Chi Hội Nhà văn Việt Nam được thành lập từ cuối những  năm 80 của thế kỷ trước. Chi Hội trưởng đầu tiên là nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm đến  nhiệm kỳ 2005-2010 là nhà văn Nguyễn Khắc Phê. Ngày 16-6 vừa qua chi hội đã tổ chức Đại nhiệm kỳ  2010-2015. Tuy là Đại hội của một Chi hội nhà văn chỉ 15 người có mặt ( nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường trọng bệnh nằm một chỗ nhà văn Văn Cầm Hải đi học ở Mỹ mấy năm nay nhà thơ Võ Quê  vợ ốm nặng ) nhưng báo cáo thảo luận bầu cử cũng rôm rả đàng hoàng lắm. Trưởng ban tuyên giáo tỉnh uỷ phó chủ tịch tỉnh đến dự suốt buổi. Nhà thơ Hữu Thỉnh Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam cũng từ Hà Nội bay vào dự Đại hội và tranh thủ đi thăm các nhà văn đau yếu cao tuổi.

 Chi hội nhà văn Việt Nam ở Huế có 18 hội viên trừ Văn Cầm Hải và Trần Huyền Sâm dưới 4o tuổi còn lại đa số đều đã về hưu đau ốm bệnh tật thường xuyên như Nguyễn Quang Hà với siêu sắc thuốc bắc "thường trực" . Trong đó có 5 "cụ" trên 70 tuổi (Hồng Nhu Hoàng Phủ Ngọc Tường Nguyễn Đắc Xuân Nguyễn Quang Hà Nguyễn Khắc Phê Tô Nhuận Vỹ ); 9 "cụ" trên 60 tuổi. Nhưng họ vẫn đang là những cây bút chủ lực của Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế.  5 năm qua qua 18 hội viên đã có xuất bản trên 40 đầu sách với nhiều ngàn trang viết; trong đó có 8 tập thơ 25 tập văn xuôi 8 tập nghiên cứu phê bình văn học.  Các nhà văn viết rất năng nổ như Nguyễn Quang Hà năm nào cũng    một hai cuốn tiểu thuyết viết về chiến tranh. Nhà văn Tô Nhuận Vĩ cũng đang đánh vật với  tiểu thuyết Vùng sâu Nguyễn Đắc Xuân - viết nhiều cuốn sách nghiên cứu lịch sử về Huế Trần Thuỳ Mai - xuất bản 3 tập truyện ngắn về tình yêu. Ở tuổi 72   Nguyễn Khắc Phê vừa  ra mắt cuốn tiểu thuyết Biết đâu địa ngục thiên đường dày 640 trang được dư luận cả nước đánh giá  rất cao. Nhà văn Hà Khánh Linh sau khi ra mắt tiểu thuyết Người kinh đô cũ lại đang miệt mài với cuốn tiểu thuyết mới. Mai Văn Hoan làm thơ tình viết cảm nhận văn chương hết cuốn này đến  cuốn khác. Nguyễn Khoa Điềm khi "hết quan hoàn dân" đã làm rất nhiều bài thơ tậm trang rất sâu sắc xuất bản thành tập thơ Cõi lặng . 

  Về mặt chất lượng nghệ thuật 5 năm qua văn của Hoàng Phủ Ngọc Tường thơ của Nguyễn Khoa Điềm Lâm Thị Mỹ Dạ được tặng Giải thưởng Nhà nước. Thơ Ngô Minh được giải thưởng của UB toàn quốc Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam.  Hoàng Phủ Ngọc Tường Nguyễn Khoa Điềm Trần Thuỳ Mai Lâm Thị Mỹ Dạ Ngô Minh Nguyễn Khắc Phê  được tặng giải thưởng Cố Đô lần thứ IV chiếm phần lớn các tác giả văn học được giải này. Truyện ngắn của Trần Thuỳ Mai là một thương hiệu mạnh được dựng phim tái bản nhiều lần và dành giải cao nhất trong Giải "Cố Đô" vừa qua . Trong các đợt tặng thưởng hàng năm của Hội Liên hiệp VHNT Thừa Thiên Huế nhiều nhà văn của Chi hội cũng  có tác phẩm chất lượng được tặng thưởng. Ngoài sáng tác văn học các nhà văn như Nguyễn Khắc Phê Mai Văn Hoan Hà Khánh Linh Hoàng Phủ Ngọc Tường Ngô Minh có mặt xông xáo trên nhiều tờ báo của Trung ương và địa phương. Những bài bút ký chân dung tạp bút phê bình sách "chuyện văn chuyện đời"... đã và sẽ được tập hợp thành những tác phẩm được bạn đọc chú ý. Điều đáng quý là hầu hết nhà văn về hưu ngoài tiền lương không có thu nhập nào khác nghĩa là đời sống vẫn còn nhiều khó khăn lại gánh nặng tuổi tác bệnh tật  nhưng chưa có một ai buông bút tất cả đều có tác phẩm mới công bố. Hoàng Phủ Ngọc Tường  nằm một chỗ từ năm 1989 đến nay nhưng  anh vẫn  viết bằng cách đọc cho vợ hoặc người giúp việc chép. Thế mà  10 năm qua anh đã xuất bản thêm 5 tập bít ký và viết rất nhiều bài báo Tết. Đúng là gừng càng già càng cay. Các nhà văn Việt Nam ở Huế luôn coi trọng chất lượng tác phẩm chứ không chạy theo số lượng. Đó cũng sự tôn trọng bạn đọc đồng thời là sự tự trọng góp phần bảo vệ phẩm giá của danh hiệu "Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam"

  Để các nhà văn ở Huế yên tâm sáng tác trong  5 năm qua Chi hội Nhà văn Việt Nam tại Huế đã được sự quan tâm của Tỉnh uỷ Uỷ ban Nhân dân Tỉnh và BCH Hội Nhà văn Việt Nam nhiều hơn trước. Cụ thể UBND Tỉnh đã cấp kinh phí cho Chi hội tham dự các đợt học Nghị quyết Đảng về VHVN và Tổng kết 50 năm văn học Việt Nam tại Thanh Hoá Quảng Bình; đặc biệt đã cấp 140 triệu đồng kinh phí để thực hiện một loạt phim chân dung nhà văn. BCH Hội Nhà văn Việt Nam đã quan tâm  cụ thể Chi hội Nhà văn ở Huế như  tham khảo ý kiến của Chi hội trong việc kết nạp Hội viên mới đầu tư sáng tác mời đại diện Chi hội tham dự các hoạt đồng cấp quốc gia như Hội nghị những người viết trẻ toàn quốc Hội thảo về Lý luận văn học và Hội nghị Quốc tế giới thiệu văn học Việt Nam ra thế giới cấp "sinh hoạt phí" mỗi năm 5 triệu đồng để thăm hỏi hội viên và tổ chức các hoạt động tại địa phương. Sự phối hợp với Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Tạp chí Sông Hương và Hội Nhà văn Thừa Thiên  Huế cũng chặt chẽ hơn trước thể hiện trong các hoạt động hưởng ứng các kỳ Festival Huế Đêm thơ Nguyên Tiêu tổ chức Trại sáng tác và xét giải thưởng hàng năm Tạp chí Sông Hương đã liên tục giới thiệu chân dung các nhà văn thuộc Chi hội trong nhiều kỳ...

 Bản thân Chi hội Nhà văn 5 năm qua đã chú trọng tạo không khí trao đổi sáng tác và đoàn kết hiểu biết nhau Chi hội hàng năm thường tổ chức họp 2 lần luân phiên tại nhà riêng các nhà văn; cũng có khi kết hợp đi thực tế như thăm công trình Hồ Tả Trạch hay thăm gia đình anh Lê Quang Vịnh -  nhân cuốn sách viết về nhân vật đặc biệt này của Ngô Minh vừa hoàn thành. Gần đây trước thềm Đại hội Chi hội này đầu tháng 5/2010 với sự giúp đỡ một phần kinh phí của một "Mạnh Thường Quân" văn nghệ Chi hội đã tổ chức một chuyến hành phương Bắc- viếng mộ các nhà văn nhà thơ tiền bối như Tú Xương Nam Cao Nguyễn Bính thăm di tích nhà Nguyễn ở Gia Miêu ngoại trang (Thanh Hoá) như là  một cuộc  về nguồn...Chi hội đã tổ chức mừng thọ các nhà văn vào những năm tròn 60 70 hay 75 tuổi thăm các hội viên ốm đau hay có người thân qua đời. Ngoài ra với những trường hợp có quan hệ đặc biệt hay thân thiết tuy không phải là người thuộc Chi hội nhưng Chi hội cũng đã tổ chức thăm viếng như đã viếng các nhà văn nhà thơ Bùi Hiển Phạm Tiến Duật nhà thơ Nguyễn Trọng Bính thăm nhà văn Nhất Lâm vợ nhà thơ Võ Quê bị đau nặng ...

Đặc biệt đối với nhà thơ Hải Bằng và nhà thơ Thanh Hải Chi hội đã đề nghị và được BCH Hội Nhà văn Việt Nam giúp một phần kinh phí để in tuyển tập. Tuyển tập Hải Bằng đã được xuất bản rất trang trọng; với Tuyển tập Thanh Hải dự kiến sẽ xuất bản vào dịp kỷ niệm 80 năm sinh và 30 năm ngày mất của nhà thơ hiện Chi hội đã cử nhà thơ Mai Văn Hoan biên soạn xong nội dung và UBND Tỉnh cũng như BCH Hội Nhà văn đã quyết định hỗ trợ kinh phí đủ để in Tuyển tập và tổ chức lễ kỷ niệm. 5 năm qua Chi hội đã giới thiệu với Hội Nhà văn Việt Nam kết nạp được 2 hội viên mới là nhà thơ Mai Văn Hoan và nhà  phê bình lý luận văn học Trần Huyên Sâm. Chi  hội rất  chú trọng  việc phát triển hội viên nhưng phải thừa nhận mộtt hực trạng chung là những cây bút mới ở Huế chưa có tác phẩm tạo được tiếng vang được dư luận toàn quốc chú ý (ví như dành những giải cao trong các cuộc thi truyện ngắn và thơ có tầm quốc gia) nên trong nhiệm kỳ qua việc phát triển hội  nhiên Hội Nhà văn Việt nam ở Huế chưa như mong đợi.

Sau khi được UBND Tỉnh hỗ trợ 140 triệu đồng Chi hội  đã ký hợp đồng với Trung tâm Truyền hình Việt Nam tại Huế (HVTV) với phương thức mỗi bên chịu một nửa chi phí nhằm có thể làm được nhiều chân dung với số tiền ít. (Thông thường một phim khoảng 30 phút chi phí trên dưới 30 triệu đồng). Từ phương thức như trên  với sự giúp đỡ nhiệt tình của các đạo diễn cán bộ kỹ thuật HVTV với sự hợp tác có trách nhiệm của các nhà văn viết kịch bản lời bình phim như Nguyễn Quang Hà Ngô Minh Trần Thuỳ Mai Nguyễn Khắc Phê... chi hội đã thực hiện được 9 phim chân dung nhà văn là Hồng Nhu Hà Khánh Linh. Tô Nhuận Vĩ Nguyễn Quang Hà Nguyễn Khoa Điềm Võ Quê Nguyễn Khắc Thạch Trần Thuỳ Mai Nguyễn Khắc Phê và một phim tập thể với tên "Dòng Hương dòng văn chảy mãi". Do chưa đủ điều kiện làm phim chân dung cho toàn bộ các Hội viên Chi hội đã in sách "Chi hội nhà văn đôi nét chân dung" trích từ tiền làm phim chân dung còn lại khi kết thúc dự án làm phim chủ yếu để cung cấp cho những cơ quan cần liên hệ ở trong và ngoài nước. Dự định sẽ in tiếng Anh tập sách này chưa thực hiện được thiếu kinh phú và thời gian.

Điều đáng mừng là toàn bộ phim chân dung đã làm ngoài kế hoạch phát trên kênh HVTV ở Huế đều đã được phát nhiều lần trên VTV1 và cả VTV4 góp phần đáng kể giới thiệu hoạt động các nhà văn ở Huế và ít nhiều cũng đã góp phần "tuyên truyền" cho một vùng đất văn hoá đồng thời nâng cao vị thế của Chi hội. Đây là Chi hội Nhà văn cơ sở đầu tiên trong cả nước thực hiện được khối lượng phim chân dung lớn và có hiệu quả như thế. Do đó BCH Hội Nhà văn Việt Nam và Bảo tàng Văn học Việt Nam đã đồng ý "mua" lại toàn bộ các bản phim - tuy số tiền nhỏ nhưng có thể giúp CHNV có kinh phí làm tiếp một vài phim chân dung khác.  

 Đại hội nhà văn Việt Nam lần thứ 8 sắp diến ra ở Hà Nội vào đầu tháng  8 tới nên Đại hội chi Hội nhà văn Việt Nam ở Huế lần này  như là một sự điểm danh . Đại hội đã bầu được một Ban thư ký mới  gồm 3 nhà văn Nguyễn Khắc Phê Trần Thuỳ Mai Mai Văn Hoan với sự tín nhiệm cao. Nhà văn Nguyễn Khắc Phê làm chi hội trưởng . Tin rằng nhiệm ký 2010-2015 Chi hội sẽ làm được nhiều việc thiết thực hơn các nhà văn sẽ có thêm nhiêù tác phẩm văn học có giá trị và các hội viên cao tuổi bệnh tật sẽ được chăm sóc chu đáo để gừng càng già càng cay. 


Nguồn : vanvn.net 

More...

TÌM ĐƯỢC BÀI THƠ “TRỐI” CỦA PHƯƠNG XÍCH LÔ

By Chủ bút: Mai Văn Hoan

  T

 TÌM ĐƯỢC BÀI THƠ "TRỐI" CỦA PHƯƠNG XÍCH LÔ


        Tôi còn nhớ vào một đêm đầu tháng 12 - 1995 tôi đi dạy thêm đang trên đường về thì gặp Nguyễn Văn Phương. Phương vừa trả khách ở bệnh viện Trung ương Huế xong. Thấy tôi Phương đột ngột phanh xe hớn hở nói to :
        - Anh Mai Văn Hoan !  Ta đi làm vài xị nói chuyện tào lao cho vui anh hè.
        Tôi vui vẻ gật đầu. Hai chúng tôi ghé vào quán bác Trưng nằm ngay trên đường Ngô Quyền (đối diện với Đài Truyền hình HVT). Tôi gọi mấy xị rượu và  một đĩa đồ mồi bình dân (gân và củ kiệu). Đêm đó Phương nói chuyện rất có hứng. Tôi đặc biết xúc động khi nghe Phương đọc bài thơ Trối. Tôi lục tìm trong cặp lấy một tờ giấy khổ rộng đưa cho Phương chiếc bút bi và nhờ Phương chép tặng. Phương phóng bút theo kiểu thư pháp viết tràn lên cả hai mặt giấy. Tôi và Phương chia tay nhau trong trạng thái ngà ngà. Về đến phòng tôi cất bài thơ của Phương vào quyển sách nào tôi không nhớ nữa. Một đôi lần đặc biệt là sau ngày Phương mất (2 - 6 2002) tôi cố lục tìm lại bài thơ ấy của Phương nhưng không sao tìm được. Đọc tập thơ Chở gió của Phương cũng không thấy bài thơ ấy. Tôi cứ nghĩ bài thơ đã bị thất lạc. Tôi tiếc ngẩn tiếc ngơ...
         Không ngờ trong những ngày giáp tết Canh Dần (2010) tình cờ mở tập Chân trời cũ của Hồ Dzếnh đọc lại bỗng nhiên tôi thấy bài thơ Trối của Phương. Tôi run lên vì sung sướng ngỡ như được gặp lại Phương cùng Phương uống rượu và nghe Phương đọc thơ ở quán bác Trưng trên đường Ngô Quyền đêm nào... Trang giấy đã ố màu thời gian. Một đôi chữ Phương phóng bút nên rất khó đọc. Tôi phải cố nhớ dần dần và khôi phục tương đối chính xác toàn bội bài thơ.
       Bài thơ này theo như lời anh Nhất Lâm là không hề thấy trong di cảo của Phương. Anh cũng đã từng nghe Phương đọc bài thơ này đâu đó đôi lần khi hơi men đã ngấm. Anh chỉ nhớ mang máng rồi phỏng tác một vài câu đưa vào trong truyện ngắn của mình.
       
      Sau đây là bài thơ Trối của Nguyễn Văn Phương (Phương Xích Lô) :
                                        
                                           
                                         TRỐI
                                               
                                                 Chép tặng anh Mai Văn Hoan


Mai ta chết
                   mồ kia xanh ngọn cỏ
Những mùa thu
                         vẫn lặng lẽ đi qua
Có chiếc lá nào
                        rơi
                              trên bia mộ
Ai chôn giùm xác lá
                                 cạnh bên ta !


Mai ta chết
                  có ai cười ai khóc
Trong tận cùng sâu thẳm
                                        ta nằm nghe
Có ai đến bên ta ngồi đọc
            lời thơ tưởng niệm gọi ta về...


Mai ta chết
                   Có ai lên đó hỡi
Trên mồ ta
                  chỉ
                                quạ rú
                                          thông reo
Đè lên ta
                Những tháng ngày
                                         ớn lạnh
Giữa bồn bề
                    nghĩa địa
                                     đìu hiu...


                      Huế 1 - 12 - 1995

                       Phương Xích Lô

More...

NGÀY THƠ VIỆT NAM Ơ QUÊ TÔI

By Chủ bút: Mai Văn Hoan

           NGÀY THƠ VIỆT NAM Ơ QUÊ TÔI

    
    Quê tôi ở cuối dòng sông Gianh. Chỉ một vùng đất hẹp thuộc xã Thanh Trạch huyện Bố Trạch tỉnh Quảng Bình mà thời chống Mỹ đã xuất hiện ba anh hùng. Không chỉ anh hùng trong chiến đấu quê tôi còn có truyền thống văn hóa thể thao. Đội bóng chân giày Sông Gianh của quê tôi đã từng "vang bóng một thời". Đội Văn nghệ xã tôi cũng đã giành nhiều giải thưởng trong các hội thi cấp huyện cấp tỉnh. Cậu bé làm thơ nổi tiếng cùng thời với thần đồng Trần Đăng Khoa là Hoàng Hiếu Nhân cũng gốc gác quê tôi. Trong xã tôi có ba hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Các tác giả Cảnh Giang (hội viên Hội VHNT Quảng Bình) Đức Sơn (hội viên Hội NHNT Thừa Thiên Huế) cũng đã có một số tập thơ "trình làng"... Nhà thơ Nguyễn Khắc Thạch là con rể quê tôi.  Năm nay lần đầu tiên Hội Nhà giáo hưu trí CLB Văn nghệ và trường thcs Thanh Trạch phối hợp tổ chức Ngày thơ Việt Nam.  Trong phạm vi cấp xã mà tổ chức được Ngày thơ Việt Nam tương đối "hoành tráng" có lẽ là điều "xưa nay hiếm" nếu không có tiềm năng nội lực và lòng yêu mến thơ ca.

More...